Yotsuya Quái Đàm | Oiwa và Mối thù máu lạnh

Tác giả: Tanaka Mitsutaro 

I.

Một chiều nhạt nắng ở chùa Quan Âm Asakusa, cụ ông Itō Kihei dắt theo cô cháu gái tên Ume dạo bước quanh gian điện thờ. Đi cùng họ còn có vú nuôi của Ume, bà Maki, và một thầy thuốc đầu trọc người ta gọi là Bisen.

Kihei dịu dàng nhìn cháu gái:
— Ume này, hôm nay trông cháu có vẻ khá hơn rồi. Nhưng đi nhiều thế này e không tiện. Có cần ông gọi kiệu cho không?

Cô Ume mỉm cười lắc đầu:
— Dạ không đâu ông. Đi bộ thế này cháu thấy dễ chịu hơn ạ.

Ít ai biết rằng cô gái ấy đang sầu não vì tình. Cô đem lòng yêu một samurai thất thế tên Tamiya Iemon – người sống ngay sát vách nhà mình. Nhưng Iemon lại đang sống chung như vợ chồng với Oiwa – con gái một võ sĩ khác trong cùng dòng họ là Yotsuya Samon. Vốn dĩ hai người chẳng được cha cô gái chấp nhận, ấy vậy mà tai họa càng chồng chất khi Iemon bị phát giác biển thủ công quỹ. Samon, dù biết con gái đang mang thai, vẫn kiên quyết chia rẽ đôi trẻ.

Trong khi đó, vú Maki lại nhớ ra lời bà chủ dặn: phải ghé mua vài xiên tăm.

— Ấy chết, tôi quên mất việc mua tăm rồi. Hay là ghé qua đó một chút cho vui mắt?

Thế là cả đoàn rẽ vào một cửa tiệm chuyên bán tăm. Ở đó, có một cô gái trẻ mặc yukata đang ngồi gọt tăm – chính là Osode, con nuôi của Yotsuya Samon, vừa mới được thuê làm việc hôm trước.

Kihei bước vào, gọi lớn:
— Này cô gái, bày đủ loại tăm ra đây cho ta xem thử.

Osode không ngẩng mặt lên, cứ im lặng như không nghe thấy. Kihei khó chịu quát:
— Con nhãi này! Có tai mà điếc hả? Mau mang tăm ra đây!

Cuối cùng Osode mới ngước mặt nhìn:
— Ngài là võ sĩ của dòng họ Kōya phải không?

— Đúng vậy, thì sao?

— Nếu vậy, tôi không thể bán.

— Cô nói cái gì?

— Lỡ ngài không vừa ý thì tôi e… hậu quả sẽ chẳng lành. Chi bằng ngài đi mua nơi khác thì hơn.

Lúc này, thầy Bisen từ sau lưng Kihei bước lên:
— Con tiện nhân hỗn xược, tưởng yên thân được sao?

Ngay lúc bầu không khí bắt đầu căng thẳng, một người bán thuốc tên là Naosuke – bạn của Osode – chen vào can:
— Thôi mà thôi mà… cô ấy mới được thuê hôm qua, đến giá còn chưa thuộc. Có gì đâu mà làm rộn.

Kihei ngăn Bisen lại:
— Thôi kệ đi, đừng làm phiền việc lễ bái.

Nói rồi ông dẫn cháu gái và vú nuôi rời khỏi tiệm.

Naosuke chờ họ đi khuất rồi quay sang Osode, cười cợt:
— Này Osode, thân thể yếu ớt thế còn muốn gây chuyện hả? Thôi thì nghĩ kỹ lại đi. Con gái nhà võ mà đi làm thuê bán tăm, cũng nên biết thân biết phận. Hay là… cô làm tình nhân tôi đi, hoặc làm vợ cũng được. Sao hả?

Hắn nhích lại gần, giọng đầy gạ gẫm. Nhưng Osode sa sầm mặt:
— Cha tôi là Yotsuya Samon, cùng đẳng cấp với ngài Okuda Shōgen. Còn ngươi chỉ là đầy tớ quèn dưới trướng ngài ấy. Vậy mà dám mở miệng gạ gẫm ta à? Đồ hạ tiện!

Naosuke vẫn không lùi:
— Nói thế mà nghe được à? Thời buổi này cô cũng phải đi làm thuê còn gì. Làm như mình còn sang trọng lắm ấy.

Hắn thô lỗ đặt tay lên vai cô.

Osode lập tức hất tay hắn ra rồi quay vào trong, không buồn nhìn lại. Naosuke chỉ còn biết cười gượng:
— Đúng là con nhỏ bướng bỉnh nhất đời…

II.

Tại nhà của ông chủ kỹ viện Takuetsu, gã Naosuke – người bán thuốc lắm lời – đang ngồi bứt rứt trong căn phòng sâu phía trong. Gã nghe bạn bè kháo rằng Osode – cô gái mà gã vẫn thầm nhắm – đang phải “bán thân trả nợ” tại đây, nên lận theo ít tiền, mong mua chuộc được cô.

Trong phòng chỉ le lói ánh đèn lồng bị che bằng một tấm vải, khiến không gian chìm trong bóng tối.

— Gì mà lâu thế không biết… — Naosuke làu bàu.

Đúng lúc đó, Osode bước vào.

— Ồ! Đến rồi à? Cuối cùng cũng đến rồi!

Osode dò dẫm tiến lại gần, chẳng biết ai đang chờ. Chỉ khi nghe tiếng, cô mới sững lại.

— Gì chứ… là anh?

Tên của cô ở đây là “Omon”, nên lúc bị gọi là Osode, cô giật mình lắm. Nhưng khi nghe giọng, cô nhận ra ngay.

— Trời, đúng là anh thật sao…

Cô hoảng hốt đứng dậy, mở toang cửa trượt và định chạy. Nhưng Naosuke chộp lấy tay áo cô.

— Này, đừng chạy chứ! Là anh đây mà, Osode!

— Gặp anh thế này… nhục nhã quá đi thôi…

Cô không thể trốn thoát, chỉ biết quay mặt đi, lấy tay áo che mặt.

— Thôi nào, ngồi xuống đi. Anh biết hết cả rồi. Em vì hiếu thảo mới phải dấn thân vào chuyện này, đúng không?

— Vâng… — cô lí nhí đáp.

Naosuke lấy ra một ít tiền trong túi áo.

— Cầm lấy đi, mua cho cha em cái áo bông mới mà mặc. Xưa kia ông Samon là người trọng danh dự, nếu biết chuyện này chắc đứt ruột mất.

Osode nhìn thẳng vào mặt gã, ánh mắt mang đầy lẫn lộn.

— Cảm ơn… thật lòng.

— Đừng khách sáo. Nhưng đổi lại, em sang bên kia phòng nói chuyện riêng với anh chút đi.

— Cái đó thì… không được đâu.

— Thôi mà, khó khăn mãi làm gì.

Naosuke kéo cô lại, định đưa vào trong. Nhưng ngay lúc đó, bà chủ nhà – Oiro – ló mặt vào gọi.

— Omon này, có khách kìa!

Cứu cánh bất ngờ, Osode vội vàng đứng dậy.

— Dạ, thưa cô?

— Là khách hiền lành đấy, cố tiếp đãi cho tử tế nhé.

Bà chủ dắt Osode sang một phòng khác. Sau một thoáng do dự, cô hít một hơi, mở cửa bước vào.

— Xin lỗi đã để ngài chờ…

Người khách trở mình trong bóng tối.

— Một mình ngủ thì đến đây làm gì? Lại đây nào!

Osode không bước tới. Cô cúi đầu:

— Xin cho phép tôi nói một lời.

— Gì thế?

— Gia đình tôi vốn là võ sĩ, nhưng sa cơ lỡ vận, cha tôi phải đi ở ẩn…

Osode trộn thật với giả, cố khơi gợi lòng thương để khách đưa tiền mà không đụng chạm. Người đàn ông thở dài:

— Nghe vậy thì thương thật. Nhưng nhiều cô cũng vì cha mẹ mà phải vào kỹ viện. Hay là… em có chồng chưa?

— Dạ không…

— Thế thì càng chẳng sao. Lại đây đi.

Bàn tay người khách chạm vào người cô.

— Ơi!

Osode hốt hoảng giật lùi, vô tình làm rơi tấm vải phủ trên đèn lồng. Ánh sáng lập tức tràn khắp phòng. Cả hai cùng sững người rồi kêu lên:

— Trời! Là em đấy sao?

— Không thể nào… anh là… Yomoshi-san!

Người đàn ông đó chính là Sato Yomoshi – vị hôn phu thất lạc của Osode. Sau khi gia tộc tan rã, Yomoshi phải sống lẩn trốn, không ngờ lại hội ngộ người yêu trong hoàn cảnh trớ trêu như vậy.

Chàng trai đỏ mặt vì giận:

— Osode! Em đấy ư? Em… lại thành ra thế này sao? Chỉ vì thiếu đàn ông mà ra nông nỗi này à?

Osode nghiến răng, đôi mắt ánh lên sự uất ức:

— Nói thế chẳng oan cho em sao? Còn anh thì sao? Có vợ rồi mà còn đến mấy chốn này làm gì?

Thực ra, cả hai chẳng ai mang tội cả. Những hiểu lầm chóng tan, họ nhanh chóng hòa giải.

Ngay đêm đó, Yomoshi và Osode rời khỏi nhà Takuetsu, tay cầm chiếc đèn lồng ghi ba chữ: “Yabu no Uchi” – “Trong bụi rậm”.

Họ đi khuất trong màn đêm.

Ở đằng xa, Naosuke dõi theo, mắt nheo lại, cười nhạt:

— Hừm… thì ra thứ hắn nhắm là… cái đèn lồng.

III.

Trong bộ dạng ăn mày, Shōzaburō rảo bước qua con đường bùn lầy phía sau chùa Quan Âm. Đang đi thì bất ngờ gặp Yomoshi – người hôn phu thật sự của Osode. Hai người đổi quần áo cho nhau để giúp Yomoshi trốn tránh truy lùng. Cả chiếc đèn lồng mượn từ nhà kỹ viện, Yomoshi cũng đưa luôn cho Shōzaburō:

— Ăn mày thì đâu cần đèn lồng, mang luôn đi nhé!

Rồi anh quay bước bỏ đi.

Shōzaburō đứng lại, giơ chiếc đèn soi lên mình:

— Với bộ dạng thế này, lỡ bị đám ăn mày thật phát hiện thì khốn.

Nói đoạn, anh quay đến ngôi miếu thờ thần núi Phú Sĩ. Nhưng khi vừa đặt chân tới, từ trong bóng tối, một người đàn ông trùm khăn kín mặt lặng lẽ tiến ra. Không nói một lời, hắn rút con dao nhọn trong tay, đâm thẳng vào mạng sườn Shōzaburō.

— Đồ khốn Yomoshi! Đây là cái giá phải trả vì tranh tình!

Kẻ thủ ác ấy chính là Naosuke. Hắn nhìn thấy đèn lồng ghi ba chữ “Yabu no Uchi”, tưởng nhầm Shōzaburō là Yomoshi nên ra tay sát hại.

— Thế này đã đủ chưa? Chết chưa? Đồ khốn nạn!

Hắn đâm chém điên cuồng như con thú, rồi vứt con dao vào bụi cây ven đường.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. Naosuke hoảng hốt rút vào bóng tối.

Người chạy tới là hai người đang chém giết lẫn nhau — chính là Yotsuya Samon và Tamiya Iemon. Trên đường đi, Iemon gặp cha của Oiwa, năn nỉ ông cho phép được sống lại với con gái mình. Nhưng Samon không chịu, thế là Iemon nổi điên, quyết ra tay.

— Đồ già cố chấp!

— Đồ nghịch tử!

Lưỡi kiếm của Iemon vung xuống, máu Samon tuôn xối xả. Một nhát, rồi hai nhát, ông đổ gục. Iemon rít qua kẽ răng:

— Ngươi tự chuốc lấy, không oán ai được!

Lúc đó, Naosuke ló mặt từ sau bụi.

— Tiếng nói đó… có phải là Tamiya-dono?

Iemon quay lại nhìn chăm chăm.

— Là tên đầy tớ nhà Okuda – Naosuke? Ngươi đến đây làm gì?

Chưa kịp nói thêm, tiếng guốc vang lên từ xa. Cả hai liền nấp sau miếu.

Người đang chạy tới là một cô gái trẻ, ôm chặt cây vợt bắt tằm trên tay, mặc đồ nam cải trang. Cô lẩm bẩm:

— Sao cha đi lâu quá vậy chứ…

Một cô gái khác cũng đang hớt hải chạy tới với chiếc đèn lồng nhỏ, không để ý va vào người kia.

— Ôi, xin lỗi…

Hai người nhận ra nhau trong ánh đèn.

— Ủa… em gái?

— Chị? Chị Oiwa?

Cô gái mặc đồ nam là Oiwa, còn người cầm đèn là Osode. Một người đi tìm cha, một người tìm chồng chưa cưới. Nhưng khi ánh sáng soi rõ khuôn mặt, nỗi xấu hổ ào đến:

— Trời ơi, chị ăn mặc thế kia sao? Giả trai đi ăn xin?

Oiwa không kém phần mỉa mai:

— Còn em thì sao? Có hôn phu đàng hoàng là Yomoshi mà nghe bảo dạo gần đây… cũng chẳng sạch sẽ gì.

— Không phải như chị nghĩ đâu…

— Dù sao cũng là vì nghèo mà ra cả. Cha giấu tụi mình, lén đi ăn xin trong khu đất chùa Quan Âm, nên chị đành giả trai theo ông. Dẫu mặc đồ thế này, thân thể chị vẫn còn trong sạch.

— Em cũng vậy. Dù có phải làm chuyện nhục nhã, thân thể em vẫn chưa bán rẻ. Mà cũng vì chuyện đó nên mới lạc mất Yomoshi. Em đang tìm anh ấy.

— Còn chị… lo cho cha mãi nên mới ra đây.

Chợt Oiwa chỉ xuống đất:

— Kia… máu?

Osode rọi đèn. Trước mắt họ: hai xác người nằm sóng soài. Một bên là cha cô – ông Samon. Bên kia là người mặc quần áo của Yomoshi – thật ra là Shōzaburō.

— Cha ơi! — Oiwa đổ sụp xuống xác cha.

— Yomoshi! Trời ơi! — Osode gào lên, ôm lấy xác Shōzaburō mà tưởng là người yêu.

Từ sau bóng tối, Iemon và Naosuke bước ra, giả vờ ngạc nhiên.

— Có tiếng phụ nữ khóc? Có chuyện chẳng lành!

Iemon bước tới bên Oiwa, giả đò:

— Không phải là… Oiwa đó sao?

— Anh Iemon?

Naosuke thì bước tới chỗ Osode.

— Có phải… cô Osode?

Osode chỉ biết khóc nghẹn:

— Cùng một chỗ… mà cả cha và Yomoshi…

Nỗi tuyệt vọng khiến hai người phụ nữ định kết liễu chính mình. Nhưng Iemon lập tức diễn vai anh hùng:

— Đừng dại! Nếu hai chị em chết hết, ai sẽ trả thù cho cha và chồng?

Oiwa ngẩng lên, ánh mắt sáng rực:

— Dù chúng ta đã chia tay, anh có chịu giúp em báo thù không?

Trong lòng Iemon thầm cười gian. Hắn biết Oiwa giờ yếu đuối, dễ kiểm soát:

— Ta chưa từng gửi giấy ly hôn, vậy nghĩa là vẫn là vợ chồng. Ta sẽ giúp nàng báo thù cho cha – và cả em rể nữa.

Naosuke cũng thì thầm với Osode:

— Giờ thì… em hãy để anh giúp một tay.

IV.

Trong căn nhà ở Zōshigaya của Tamiya Iemon, y đang vừa dán những chiếc lồng đèn để kiếm thêm thu nhập, vừa trò chuyện với ông mù Takuetsu – một người hành nghề mát-xa. Họ đang bàn đến chuyện phiền phức vừa xảy ra: một tên tiểu đồng tên Kohei, được thuê về giúp việc sau khi vợ Iemon – Oiwa – sinh con, đã lén lấy trộm một loại thuốc gia truyền quý giá của nhà họ Tamiya rồi bỏ trốn.

Giữa lúc đang nói, bỗng từ sau tấm bình phong vang lên tiếng vỗ tay.

Takuetsu hiểu ý, vội đứng dậy:
— Vâng, vâng, xin mang thuốc đến ngay ạ.

Ông bước vào phía sau, còn Iemon thì nhếch mép khó chịu:
— Đã nghèo rớt mồng tơi lại còn sinh con đẻ cái. Đúng là phụ nữ tay ngang, chẳng biết điều gì cả…

Takuetsu từ trong bước ra, đặt bình thuốc đất lên bếp than, bắt đầu quạt lửa. Iemon nhăn mặt:

— Thuốc cho Oiwa hay cho đứa nhỏ?

— Dạ, của phu nhân Oiwa ạ.

Bỗng cửa bật mở, một người đàn ông tên Chōbei Akiyama chạy vào, thở hổn hển:

— Tamiya-dono! Bắt được tên Kohei rồi! Thuốc bị trộm đây!

Iemon lập tức ném phăng chiếc đèn lồng đang dở dang, vồ lấy gói đồ mà Chōbei mang đến.

— Tốt lắm. Còn thằng Kohei đâu?

Ngay lúc đó, hai người nữa – Sekiguchi Kanzō và người hầu Hansuke – dẫn Kohei bị trói gô như đòn bánh tét vào nhà. Ông Takuetsu, vốn là người đã giới thiệu Kohei, cảm thấy cực kỳ áy náy.

— Vì mày mà tao cũng bị vạ lây đấy, đồ khốn!

Iemon thì lại đang nghĩ ra trò gì đó độc ác. Còn Kohei thì toàn thân run bần bật, mặt cắt không còn giọt máu.

— Xin ông… xin ông tha mạng…

Iemon gằn giọng:

— Tha? Mày đáng chém đầu! Nhưng vì đã lấy lại được thuốc, và hôm qua mày có mượn tiền ta cũng trả rồi, nên mạng chó của mày tạm để đó. Nhưng để nhớ đời, tao sẽ bẻ từng ngón tay mày ra.

Kohei khuỵu xuống, sợ hãi đến tột độ:

— Xin ông… xin thương xót…

Chōbei gằn giọng:

— Câm mồm! — Rồi ra lệnh lớn:
— Trói miệng nó lại!

Lập tức Kanzō, Hansuke và Takuetsu làm theo. Họ dùng khăn tay bịt miệng Kohei, rồi bắt đầu nhổ tóc hai bên thái dương hắn như một hình phạt sỉ nhục.

Giữa lúc đó, ngoài cổng xuất hiện vú nuôi Maki – người nhà họ Itō, mang đến một vò rượu và vài món lễ vật. Bà đi cùng một người hầu.

— Xin làm phiền quý phủ một chút ạ…

Thấy khách đến, Iemon vội ra hiệu cho đám người trong nhà ném Kohei vào kho, rồi ra tiếp với vẻ niềm nở như chưa có gì xảy ra.

— Mời, mời vào trong. Gần nhà mà chẳng mấy khi ghé chơi, thật thiếu sót quá. Cụ nhà vẫn mạnh khỏe chứ?

— Dạ, ông Kihei và bà Yumi đều gửi lời thăm. Nghe nói bà Oiwa vừa sinh nở, nên chúng tôi mang chút quà mọn đến chúc mừng.

Nói rồi bà đặt quà ra giữa nhà. Iemon cúi đầu cảm tạ:

— Ôi, lúc nào cũng chu đáo quá. Xin cảm ơn thật lòng. Lát nữa tôi sẽ gửi đồ đựng trở lại.

— Dạ, và đây — bà lấy từ túi áo ra một gói nhỏ bọc giấy vàng:
— Đây là thuốc gia truyền của dòng họ nhà tôi, chữa huyết khí sau sinh rất tốt. Xin gửi đến cho bà Oiwa dùng thử.

Iemon nhận lấy, miệng vẫn cười xã giao:

— Quý hoá quá. Tôi sẽ dâng lên ngay. Hansuke! Pha nước ấm cho phu nhân uống thuốc đi!

Đúng lúc đó, tiếng khóc oe oe của đứa trẻ vang lên từ sau tấm bình phong. Maki liếc tai lắng nghe:

— Ô kìa! Bé trai phải không ạ?

— Vâng, đúng là con trai.

— Thế thì quý hoá quá. Xin chúc mừng!

Bà Maki và người hầu cáo từ ra về. Vừa khuất bóng, Chōbei và Kanzō đã mở vò rượu và khui hộp bánh ra, chuẩn bị ăn nhậu. Iemon ngồi đó, khoé miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý:

— Hừm, đúng là cái bọn rảnh việc…

V.

Sau khi rời khỏi nhà ông Kihei, Tamiya Iemon quay trở về, vẻ mặt như có điều đắc ý. Thật ra chuyến đi “thăm hỏi” ấy đã biến thành một màn ép gả trá hình. Trước mặt Iemon, cả gia đình ông Kihei không chỉ trải tiền ra như núi mà còn đồng thanh cầu khẩn:

— Xin hãy trở thành con rể nhà này!

Iemon giả bộ khước từ:

— Tôi đã có vợ — là Oiwa — lại còn có con nhỏ, không thể tùy tiện tái giá được…

Nhưng chưa kịp dứt lời, cô tiểu thư Ume đã rút dao cạo giấu trong lưng ra định tự vẫn ngay trước mặt. Iemon hoảng hốt. Còn ông Kihei thì quỳ xuống van nài:

— Iemon-dono! Nếu thương tôi, xin hãy giết tôi ngay! Tôi thà chết chứ không thể nhìn con gái mình tuyệt vọng thế này…

Rồi ông tiết lộ một sự thật rợn người: chính ông là người đã đưa cho vú nuôi Maki loại “thuốc dưỡng huyết” thực chất là độc dược làm biến dạng gương mặt, nhằm chia rẽ Oiwa và Iemon.

Trước màn kịch máu và nước mắt ấy, Iemon cuối cùng gật đầu nhận lời cưới Ume làm vợ mới.

Về đến nhà, Iemon bước lên chỗ Oiwa đang nằm trong màn, cho con bú. Nghe có người vào, Oiwa tưởng là ông Takuetsu đi mua dầu về, liền hỏi:

— Ông mua dầu về rồi đấy à?

— Là ta đây… — Iemon cúi đầu, giọng nặng trĩu.

— A… Iemon-dono.

— Ta vừa về. Này, thuốc ban nãy nàng uống rồi chứ?

— Vâng… Nhưng uống xong thì phát sốt, mặt đau nhức không chịu nổi…

— Mặt nàng… đau?

— Cảm giác như tê rần…

Oiwa vừa nói, vừa vén màn ra bước tới. Iemon nhìn rõ khuôn mặt nàng trong ánh sáng lờ mờ – và giật mình không thốt nên lời.

Gương mặt Oiwa sưng tím, méo mó đến kinh hoàng. Mi mắt bên trái như bị dao chém, sưng vù, kéo xệ xuống như trăng lưỡi liềm. Một khuôn mặt không còn là người nữa.

— Trời… thay đổi thật rồi… thay đổi thật rồi…

Oiwa thấy vẻ mặt hoảng hốt của chồng thì bàng hoàng.

— Mặt thiếp… có gì lạ sao?

Iemon vội gượng gạo, lảng đi:

— À… không, không. Chỉ là… sắc mặt nàng trông sáng sủa hơn. Xem ra thuốc có hiệu quả đấy.

Nhưng Oiwa cảm thấy một điều gì đó rất bất thường, bất an len lỏi trong tim.

— Dù có khỏe hơn… nhưng chẳng hiểu sao lòng thiếp bất an lắm… Nếu chẳng may thiếp chết đi, thiếp chỉ mong chàng đừng vội lấy vợ khác… vì đứa bé này…

Oiwa rớm nước mắt trên khuôn mặt biến dạng.

Iemon hít sâu, rồi nhổ toẹt một câu như nhát dao cắt ngang tim:

— Tái giá à? Dĩ nhiên là có rồi! Nàng chết là ta cưới vợ mới liền!

— Chàng nói… sao?

— Việc đó là đương nhiên. Còn giả bộ ngạc nhiên gì nữa?

— Trời… sao chàng bạc bẽo đến thế…

— Ta vốn là kẻ bạc tình. Nàng còn quyến luyến làm gì? Tìm tên đàn ông khác mà báo thù cho cha nàng đi!

Nói những lời ấy không phải ngẫu nhiên. Đêm nay, Iemon đã hẹn với nhà ông Kihei: họ sẽ đưa Ume đến làm lễ đón dâu. Trước đó, Iemon phải đuổi Oiwa ra khỏi nhà bằng mọi giá.

Oiwa cắn răng:

— Chàng có thể phụ thiếp… nhưng còn đứa nhỏ? Nó là con của chàng kia mà!

— Con? Nếu thương thì đem nó đi luôn. Ta không giữ. Một kẻ nhơ nhuốc như nàng, ta không muốn thấy trong nhà dù chỉ một khắc!

— Nhơ nhuốc gì chứ? Bao giờ thiếp làm điều thất đức?

— Giả ngây à? Ngươi tư tình với lão mù Takuetsu, còn chối nữa sao?

— Trời đất… chàng nói thế mà không thấy nhục ư? Thật tàn nhẫn!

Oiwa òa khóc. Nhưng Iemon vẫn lạnh tanh. Hắn đảo mắt, chợt thấy một chiếc lược rơi gần đó, liền cúi nhặt lên.

— Ồ, món đồ này còn bán được…

Oiwa lập tức chạy lại ôm lấy tay hắn:

— Không! Đó là kỷ vật của mẹ thiếp! Xin chàng… thứ đó thì thiếp xin giữ lại!

Iemon lườm nàng:

— Không cho à?

— Dù mất gì… cái lược ấy… xin chàng đừng lấy…

Thấy nàng khẩn thiết quá, hắn đành ném chiếc lược xuống sàn:

— Được rồi. Nhưng vẫn cần tiền. Có gì đáng giá thì đưa ra đây!

Căn nhà trống rỗng. Những gì đáng tiền, Iemon đã mang bán từ trước. Oiwa lặng lẽ đứng dậy, mở khăn, cởi áo ngoài, chỉ còn lại lớp áo lót mỏng manh, rồi đưa cả đống áo cho chồng:

— Đây là… áo của thiếp. Mong đủ…

Iemon giật lấy không chút ngần ngại.

— Ít thế này chẳng đủ. À, còn cái màn!

Oiwa chết lặng.

— Cái màn đó… để chống muỗi cho con trai thiếp mà!

— Con thì sao? Muỗi cắn thì mẹ nó lo. Ta chẳng quan tâm.

Hắn gỡ phắt cái màn, vác lên vai. Mặc Oiwa quỳ sụp bên nôi, ôm đứa trẻ mà nức nở, Iemon quay lưng bỏ đi, chẳng ngoái lại.

VI.

Trong căn nhà âm u, Oiwa lê từng bước nặng nề, kéo lê tấm thân kiệt quệ sau sinh, ra sau bếp lấy cái lò đất cũ nứt vỡ, chất thêm ít tàn tro rồi nhóm nhang đuổi muỗi. Khói lờ mờ tỏa ra. Cô liếc nhìn lão Takuetsu.

— Ông xem này, muỗi thì đầy mà anh ấy vẫn đem cả cái màn đi. Chẳng lẽ lại ác đến thế?

Takuetsu lảng tránh, ánh mắt né tránh khuôn mặt biến dạng của Oiwa.

— Thật ra… đến đàn ông như tôi còn chịu không nổi nữa là. Oiwa-san, hay là cô bỏ hắn đi. Đừng dính dáng với gã bạc tình ấy nữa. Ở lại đây… làm vợ tôi… chẳng hơn sao?

Lời vừa dứt, lão Takuetsu nắm lấy tay cô, định kéo lại. Nhưng Oiwa giật bắn người, vung tay hất ra:

— Ông điên à? Tôi là vợ của một võ sĩ!

Takuetsu nhếch miệng cười:

— Võ sĩ thì sao? Cô giữ lòng trinh, còn hắn thì đã thay lòng. Tôi nói thật đấy, cô nghe lời tôi còn hơn…

Oiwa sầm mặt, rít lên:

— Dù chồng tôi có phản bội, tôi cũng không sa vào vũng bùn với kẻ như ông. Tôi là con gái võ sĩ, có thể nghèo, có thể khổ… nhưng không nhơ bẩn!

Đoạn cô vớ lấy thanh kiếm của Kohei dựng ở góc nhà, rút phắt ra.

Takuetsu hoảng hốt:

— Khoan đã! Nguy hiểm!

Hắn vội lao tới giằng lại thanh kiếm. Hai người giằng co. Trong khoảnh khắc, thanh kiếm tuột khỏi tay cả hai, bay lên rồi cắm phập vào khung cửa cao.

Oiwa run rẩy, thì thào:

— Tránh ra… tôi cần lấy lại thanh kiếm…

Takuetsu luống cuống:

— Bình tĩnh đã, tôi nói đùa thôi! Với… với khuôn mặt đó thì ai mà…

— Mặt tôi… sao cơ?

— Xem đi rồi sẽ biết…

Takuetsu lôi từ hộc tủ ra một chiếc gương nhỏ, đưa cho cô.

Oiwa cầm lấy, soi vào. Và cô chết lặng.

Thứ hiện ra trong gương không còn là con người nữa: khuôn mặt sưng tím, mắt xệ, làn da như đang thối rữa.

Cô quay phắt ra sau, nghĩ rằng ai đó đang đứng sau lưng.

— Ai… ai ở sau đó?

Không ai cả.

— Là tôi ư? Là gương mặt của chính tôi sao?

Cô oằn người gào khóc, như một con thú bị dồn vào góc chết.

Takuetsu lúc này đành thú nhận tất cả:

— Tôi đâu muốn thế này. Nhưng Iemon bảo nếu không đuổi cô đi, thì chẳng thể cưới cô Ume đêm nay. Hắn dọa tôi, bắt tôi đóng vai kẻ bỉ ổi… chỉ vì muốn cô rời khỏi nhà!

Nghe đến đó, thần trí Oiwa như bốc cháy. Đôi mắt cô đỏ ngầu, không còn là con người nữa:

— Vậy thì… tôi chẳng còn con đường nào ngoài cái chết.

Cô gằn giọng:

— Nhưng trước khi chết… tôi muốn cảm ơn “cha vợ” Kihei bằng một lễ nghi cuối cùng. Mau… mang đồ bôi răng đen ra đây! Nhanh!

Takuetsu run cầm cập:

— Cô vừa sinh xong, không thể…

— Mang ra! Nhanh!

Không thể trái lệnh, lão đành lấy bộ đồ ra. Oiwa ngồi dậy, vừa run vừa bôi lớp sơn đen lên răng — nghi lễ dành cho phụ nữ chính thức trở thành vợ.

Rồi cô chải tóc. Nhưng mỗi lần kéo lược qua, tóc rụng đầy tay. Và từ chân tóc, máu tươi rỉ ra…

— Máu… từ tóc ta nhỏ xuống…

Cô lảo đảo đứng dậy, nói như người bị ma nhập:

— Một niệm cuối cùng này… ta không thể chết oan!

Takuetsu ôm lấy đứa bé đang khóc, run rẩy gọi:

— Oiwa-san! Làm ơn đừng…

Hắn bước lại gần, đặt tay lên vai cô.

Ngay lúc ấy, Oiwa khuỵu xuống. Đúng lúc thanh kiếm trên khung cửa trượt xuống, rơi thẳng vào cổ cô.

— U… ư…

Máu phun ra như suối, nhuộm đỏ toàn thân.

Takuetsu sững người, hét toáng:

— Trời ơi! Có án mạng! Có án mạng!

Đúng lúc ấy, một con mèo nhảy vào nhà.

— Đồ súc sinh! Không được bén mảng tới xác chết!

Lão vừa đuổi con mèo thì một con chuột to như chó nhào xuống từ xà nhà, ngoạm lấy con mèo và vứt nó xuống đất. Takuetsu tái mặt, đặt đứa bé xuống nôi rồi bỏ chạy ra ngoài như kẻ phát điên.

Ngay trước cổng, Iemon đứng trong bộ lễ phục cưới, đang đợi tin.

— Sao thế? Mọi việc ổn chứ?

Takuetsu la hét:

— Có chuyện lớn rồi! Oiwa… máu… chuột khổng lồ… mèo… trời ơi!

Lão chạy thục mạng. Iemon đứng như trời trồng:

— Gì cơ? Chuột á? Chuột thì làm sao? Hắn bỏ chạy là hỏng hết rồi… Phải gán tội cho tên tiểu đồng thôi!

Hắn bước vào nhà, gọi lớn:

— Oiwa? Oiwa?

Bên dưới chân, đứa trẻ khóc thét. Iemon giật mình:

— Suýt nữa thì dẫm chết con rồi… Oiwa đâu rồi?

Ngay khi đó, con chuột khổng lồ lại xuất hiện, lao tới cắn đứa trẻ.

Iemon kịp thời bế con lên, hoảng hốt nhìn quanh. Và hắn thấy xác Oiwa nằm bất động, máu loang đầy sàn.

— Trời đất… nàng chết thật rồi…

Hắn nhìn thấy thanh kiếm – thanh kiếm của Kohei.

— Hừm! Thì ra là tên tiểu đồng khốn kiếp!

Hắn mở cửa kho, thấy Kohei vẫn bị trói chặt như hồi trưa. Hắn lôi Kohei ra, gỡ miệng bịt, tháo dây trói, rồi quát:

— Khốn nạn! Chính mày giết Oiwa phải không?

— Dạ, dạ không! Tôi bị trói suốt từ trưa đến giờ mà!

— Mày vẫn còn động đậy được đấy thôi! Khai mau! Vì sao giết nàng?

— Nếu ông cứ nói vậy… thì xin ông trả lại cho tôi gói thuốc quý ấy!

— Quá muộn rồi! Ta đã đem cầm nó ở tiệm cầm đồ rồi!

— Thế thì… tôi phải đến tiệm cầm đồ!

Kohei quay người chạy, nhưng Iemon đã rút kiếm, chém tới:

— Đền mạng cho Oiwa đi!

Đúng lúc đó, Chōbei và Kanzō bước vào, sửng sốt trước cảnh tượng.

— Tamiya-dono! Chuyện này là sao?

Iemon giết Kohei không gớm tay, máu bắn tung tóe.

— Đồ phản trắc đáng tội chết!

Cuối cùng, hắn ra lệnh cho Chōbei và Kanzō vứt xác cả hai — Oiwa và Kohei — xuống sông Kanda.

Máu tan trong nước. Nhưng lời oán thù chưa tan…

VII.

Đêm hôm ấy, trong căn phòng tân hôn tĩnh lặng, Tamiya Iemon vén màn bước vào chỗ cô dâu mới – tiểu thư Ume. Sau khi ông Kihei đích thân đưa con gái tới làm lễ cưới muộn, Iemon đã nâng chén rượu mừng trong tiếng vỗ tay rôm rả. Nhưng giờ đây, trong căn phòng tối, chỉ còn lại hắn và tân nương.

— Ume… nàng thấy thế nào?

Iemon ngồi xuống bên cạnh, ghé sát nhìn gương mặt nàng đang e lệ cúi đầu. Rồi cô gái ngẩng mặt lên, dịu dàng nói:

— Iemon-sama… thiếp mong được bên chàng suốt đời…

Nhưng khi nàng ngẩng đầu, đó không phải Ume. Mà là gương mặt biến dạng kinh hoàng của Oiwa.

— AAAAA!!

Iemon hét lên, giật lấy thanh kiếm bên cạnh, chém thẳng vào cổ người trước mặt.

Cái đầu rơi xuống sàn. Và khi nhìn kỹ… đó là đầu của Ume thật.

— Không… không thể nào… đúng là Ume mà…

Hắn hoảng loạn bỏ chạy sang phòng bên cạnh. Ở đó, ông Kihei đang ôm đứa bé ngủ.

— Kihei-dono! Tai họa rồi!

Nhưng người ấy quay lại – đó không phải Kihei, mà là Kohei, với miệng đầy máu, đang ngoạm xác đứa trẻ.

— Ông chủ… cho tôi xin thuốc…

Iemon kinh hãi, chém thẳng vào cổ hắn. Cái đầu lăn ra… và là đầu của ông Kihei.

— Quỷ… quỷ chết về báo oán rồi!

Xung quanh, những ngọn lửa xanh lập lòe cháy, như ma trơi. Iemon vung kiếm chạy ra cửa… nhưng cửa tự động đóng sập lại. Không có đường thoát.


VIII.

Ánh hoàng hôn buông dần trên bờ kênh Onbōbori. Tiếng chuông chùa vang lên buồn thảm giữa chiều tàn.

Trên bờ, một người đàn ông đội nón lá sâu, mặt che kín, vai vác vài cây cần câu. Hắn ngồi xuống bờ, chuẩn bị câu cá. Chính là Tamiya Iemon.

Bên cạnh hắn, một gã đang móc lươn từ bùn lên — không ai khác ngoài Naosuke, nay lấy tên mới là Gondayu. Gã vừa nhẩn nha hút thuốc, vừa lau chùi một chiếc lược đồi mồi mà mới nãy đào được từ bùn.

Thấy vậy, Iemon tiến lại xin mồi lửa:

— Cho tôi xin chút lửa.

Naosuke ngẩng lên, nhìn vào trong vành nón:

— Ô hô, Iemon-san đấy à? Lâu ngày không gặp.

— Là… Naosuke?

— Giờ tôi là Gondayu – thợ lươn đấy.

Trong lúc trò chuyện, phao câu nhấp nháy, Iemon kéo lên: một con cá rô.

— Cá nhỏ quá…

Tiếp tục câu, lần này trúng một con cá trê to, vùng vẫy rơi xuống đất. Iemon vội rút tấm bia mộ gỗ (sotōba) gần đó để đè con cá, rồi bỏ vào giỏ.

Tấm sotōba rơi lăn… trước mặt một người ăn mày nữ ngất xỉu bên vệ cỏ. Đó chính là bà Oyumi – mẹ của Ume – đang lang thang đi tìm tung tích Iemon để trả thù.

Bà nhặt tấm sotōba lên, thấy khắc:

“Pháp danh: Dân cốc Tamiya Iemon”.

— Tên này… đúng là kẻ đã giết con gái ta và chồng ta! Thế thì… nó chết rồi ư?

Naosuke nhận ra tình hình, liếc mắt nhìn Iemon. Họ hiểu nhau không cần nói.

Naosuke bước tới, nói:

— Ờ… đúng vậy. Iemon chết rồi. Hôm nay là đúng bốn mươi chín ngày sau lễ tang đấy.

Oyumi sững người. Nhưng Iemon, không chờ thêm, lẳng lặng tiến lại từ phía sau… rồi tung cú đá thật mạnh.

— Á!

Bà Oyumi ngã xuống sông, tiếng nước ùm vang dội. Naosuke nhìn, tặc lưỡi:

— Hừm… đúng là đồ ác quỷ.

Iemon cười nhạt:

— Tại học ông đấy chứ ai.

Đúng lúc đó, Chōbei – người từng làm việc cho Iemon – trùm khăn kín đầu, rón rén bước đến:

— Tamiya-dono! Ồ, ngài ở đây!

Iemon ra dấu cảnh báo:

— Im! Không được gọi tên!

— À… xin lỗi. Nhưng tôi định đi xa, mong được ít lộ phí…

— Ta không còn đồng nào.

— Vậy thì tôi… sẽ đi tố cáo!

Bị dồn, Iemon đành lôi ra tờ giấy có đóng dấu của mẹ mình, đưa cho Chōbei để dỗ dành. Gã kia vui vẻ bỏ đi.

Iemon thu dọn cần câu, tính rời đi, thì một tấm cửa gỗ trôi theo dòng nước lặng lẽ lướt qua.

Bỗng nhiên… nó đứng thẳng dậy. Chiếc chiếu phủ rơi xuống, để lộ một bộ hài cốt ướt sũng, mục nát — chính là xác của Oiwa.

Iemon hét lên, vớ lấy tấm cửa, đẩy ngược lại. Nhưng mặt sau lại hiện ra cái xác khác — Kohei, với rêu phủ đầy tóc và cổ.

Lũ oan hồn không buông tha. Máu đã đổ, và ác nghiệp còn chưa đến hồi kết…

IX.

Gió đông nhè nhẹ thổi qua mái hiên thấp trước cổng chùa Hōjōin ở Fukagawa – nơi dân gian vẫn gọi là Tam Giác Dinh, một góc âm u nằm giữa lòng thành Edo. Ở đó, Osode đang lom khom dùng dao rựa đào gốc cây shikimi – loại cây dùng cho việc cúng bái. Cô sống ở đây cùng Naosuke, bán nhang đèn và vật phẩm thờ cúng.

Ngoài sân, nắng chiều nhạt nhòa rọi xuống tấm kimono ướt sũng đang phất phơ trên dây phơi. Kề đó, bên giếng nước, một cái chậu gỗ chứa đầy áo quần bẩn nhúng trong nước đục. Đó là đồ của một người tên Shōshichi – tay sai nhà cầm đồ Kanekoya – gửi đến nhờ giặt với lý do: “đồ cầm cố đã quá hạn.”

Osode tiến lại, mắt chăm chăm nhìn vào một tấm áo.

— Kỳ lạ thật… sao chiếc áo này giống của chị Oiwa thế…

Cô rùng mình. Dù không biết Oiwa đã chết, linh tính khiến cô thấy bất an. Đúng lúc ấy, Naosuke vừa đi chợ về.

— Trời tối rồi đấy, vào nhà đi. Đồ phơi cũng phải thu lại chứ.

Osode bước theo vào trong.

— À, ông chủ tiệm gạo tới giao hàng. Em bảo ông ấy chờ đến mai.

Naosuke gật đầu, rồi như sực nhớ ra điều gì, lấy từ túi thuốc ra một chiếc lược đồi mồi.

— Cái này chắc bán được chút đỉnh.

Vừa thấy chiếc lược, Osode trợn mắt:

— Ủa!? Chiếc này… ông lấy đâu ra vậy?

— Dưới cầu Saruko. Móc được lúc đi bắt lươn.

— Trời đất… đây là lược của chị Oiwa! Chị ấy quý cái này lắm, nói là kỷ vật của mẹ!

Naosuke chau mày:

— Ối giời, thứ giống nhau đầy ngoài kia. Đừng thần hồn nát thần tính!

Rồi gã cầm lược tính mang ra tiệm cầm đồ. Nhưng Osode níu lại:

— Cho dù áo quần có giống… cái lược này chắc chắn là của chị ấy. Làm ơn… đưa lại cho em.

Naosuke gạt tay:

— Cô khờ quá. Chồng cô chết rồi, giữ nghĩa làm gì? Lấy tôi thì hơn.

Thật ra, Osode vẫn chưa nhận lời làm vợ Naosuke. Cô chờ tìm ra kẻ đã giết hôn phu Yomoshi mới yên lòng.

Sau đó, cô lui vào bếp chuẩn bị cơm chiều.

Naosuke nhân cơ hội bước ra cửa. Nhưng… từ trong chậu giặt, một bàn tay gầy gò, xám ngoét vươn lên chộp lấy chân hắn!

— Á… á!!

Naosuke giật mình, làm rơi chiếc lược xuống đất. Bàn tay lập tức rút lại.

— Là… tay phụ nữ…

Gã chưa kịp hoàn hồn thì Osode bê mâm cơm ra, thấy chiếc lược rơi dưới đất:

— Trời… sao anh lại để cái lược chị Oiwa quý thế này rơi lung tung?

Cô cúi xuống nhặt lược, rồi bối rối nói:

— Em không dùng nó để ăn chơi gì đâu. Em chỉ định cầm tạm ít tiền mua gạo thôi. Anh cho em mượn nhé?

Naosuke hơi sượng, nhưng cũng chìa tay định cầm lại lược.

Lại một lần nữa, bàn tay từ chậu giặt trồi lên – nắm chặt lấy tay gã.

— Á!!

Naosuke lần thứ hai đánh rơi lược, mặt tái mét.

Osode không hiểu chuyện gì:

— Có gì đâu mà anh hốt hoảng thế? Cái lược đâu rồi?

— Ở trong… trong chậu đó. Em tự lấy đi!

Osode cúi xuống nhìn. Nhưng… chẳng thấy gì cả. Chỉ là lớp nước đục ngầu.

Cô ngẫm nghĩ, rồi đưa tay nhấc tấm áo trong chậu lên. Một làn máu tươi trào ra – nước trong chậu giờ biến thành máu!

— Aaaaa!!

Osode hét lớn. Đúng lúc ấy, một con chuột to tướng từ dưới nước nhảy vọt lên, ngậm theo chiếc lược, lao về phía bàn thờ.

Naosuke hoảng loạn:

— Chuột! Chuột!

Con vật nhảy lên bàn thờ, đặt chiếc lược ngay ngắn trước bát hương, rồi biến mất không dấu vết.

Osode đứng chết lặng.

Lời nguyền máu của Oiwa… đã bắt đầu hiện hình.

X.

Khi Osode biết được sự thật khủng khiếp: chị gái Oiwa đã bị Iemon sát hại và ném xác xuống sông Kanda, cô chết lặng. Tồi tệ hơn, người ta đồn rằng Oiwa bị buộc tội ngoại tình với Kohei, nên cả hai đã bị đóng chặt vào cánh cửa gỗ rồi ném xuống sông. Quá đau đớn, Osode không còn khóc nổi.

Naosuke vỗ về:

— Kẻ đáng hận là Iemon. Hãy chờ thời cơ. Ta nhất định giúp nàng báo thù.

Osode rót một ly rượu, đưa cho Naosuke:

— Uống đi… thay lời cảm tạ.

Naosuke nâng chén, rồi rót lại cho cô:

— Cảm ơn… phụ nữ như nàng mà còn uống thế này, ta là người ngoài nhìn cũng xót xa…

— Nếu là “người ngoài”, thì ly rượu nữ nhân mời còn có nghĩa gì?

— Ý nàng là…

— Hôm nay là đúng 100 ngày cha mẹ và phu quân tôi qua đời. Sau tối nay… tôi không còn giữ tiết nữa.

— Vậy nàng…

— Tôi trao thân, nhưng để giữ lời thề báo thù. Từ đây, tôi là vợ của người… để hoàn thành món nợ máu.

Hai người bước vào sau tấm bình phong.

Nhưng đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

— Ai đó?

Giọng đàn ông từ bên ngoài:

— Xin lỗi làm phiền, tôi muốn mua một bó nhang…

Naosuke gắt:

— Hết hàng rồi, đi nơi khác đi!

Nhưng giọng ngoài cửa nói tiếp:

— Vậy thì… cho tôi chút nhánh shikimi này cũng được.

— Không bán! Một nhánh đáng giá hơn cả bó nhang! Đi chỗ khác!

Bỗng ngoài kia vọng vào tiếng hét:

— Có kẻ trộm! Nó đang lấy đồ phơi!

Naosuke bật dậy mở cửa. Một người đàn ông đang đứng cầm đống áo quần:

— Xin lỗi, tôi để quên…

Vừa nhìn rõ mặt, Naosuke tái xanh.

— Quỷ… quỷ hiện hồn! Ma đó!

Gã giật cửa, đóng sập lại, người run bắn. Osode vội chạy ra:

— Gì vậy? Ma ở đâu?

Người đàn ông ngoài cửa bình tĩnh:

— Tôi không phải ma. Mở cửa đi, nhìn mặt là biết.

Osode nghiêng đầu, nghe giọng quen quen.

— Giọng này… quen lắm…

Naosuke vội can:

— Là ma đấy! Không mở!

Nhưng Osode đã mở cửa. Người đứng đó chính là… Yomoshi.

— Yomoshi-san!? Anh còn sống?

— Osode! Ta đã tìm nàng khắp nơi. Nhưng đây… là đâu thế này?

— Còn anh… đêm đó bị giết rồi mà?

— Không. Đêm ấy ta đổi áo với Shōzaburō. Người chết là hắn. Còn ngươi — Naosuke, có phải là gã bán thuốc ở Asakusa?

Naosuke lắp bắp.

Osode bối rối vô cùng. Cô đã “trao thân” cho Naosuke vì tin rằng Yomoshi đã chết — để hắn giúp cô báo thù. Nhưng giờ Yomoshi còn sống… cô thấy mình tội lỗi, chẳng biết trốn vào đâu.

Đắn đo một hồi, Osode thì thầm với Naosuke:

— Ta đã là vợ ngươi… Nhưng món nợ máu kia vẫn còn. Giờ hãy giúp ta chuốc rượu Yomoshi, ta sẽ dập đèn làm ám hiệu.

Naosuke gật đầu, lặng lẽ lẩn vào bụi rậm.

Osode rót rượu, nói vài lời thăm hỏi. Khi thấy Yomoshi bắt đầu say, cô lặng lẽ dập tắt ngọn đèn lồng.

Ngay tức thì, Naosuke với dao găm, Yomoshi với kiếm tuốt trần, cả hai lao vào đâm xuyên tấm bình phong — nơi họ nghĩ kẻ cần giết đang nằm.

Tiếng thét chói tai vang lên.

Họ lao vào.

Trên sàn nhà, người bị đâm chính là Osode.

Ánh trăng chiếu vào qua khe cửa.

Cả hai chết sững.

— Cái… gì thế này?

— Là… Osode!?

Osode cố ngước đầu, thều thào:

— Yomoshi… tha thứ cho thiếp… Naosuke… hãy nghe thiếp lần cuối…

Từ trong áo, cô lấy ra một bọc giấy cũcuốn giấy ghi tên ruột của cô.

— Sau khi trả thù cha và chị, xin hãy tìm… người anh trai thất lạc của tôi từ thuở nhỏ… hãy giao lại những thứ này…

Naosuke cầm cuốn giấy. Đọc dòng chữ:

“Con gái của Motomiya Sandayū – tên: Osode.”

Gã choáng váng.

— Osode… là em gái ta!?

Naosuke sụp xuống. Gã đã uống rượu cưới với chính em ruột, đã làm nhục máu mủ của mình, đã giết người vô tội.

Trong cơn cuồng loạn, gã vồ lấy thanh kiếm của Yomoshi. Chém đầu Osode.

Yomoshi kinh hoàng:

— Ngươi… sao lại làm vậy!?

Naosuke ngồi phịch xuống đất. Không đáp. Rồi từ từ rút dao ra, tự mổ bụng.

— Yomoshi-dono… hãy nghe…

— Cô ấy là em ruột ta. Còn người ta giết ở Kannon-ura đêm đó… là con trai nhà chủ cũ.

Gã lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng, để lại một vệt máu lớn trên sàn nhà.

Tội lỗi chồng chất. Báo oán trả oán. Nhưng đến cuối cùng, chẳng ai được sống.

XI.

Một đêm trăng sáng, Tamiya Iemon cùng Akiyama Chōbei dạo bước giữa cánh đồng trong một buổi săn chim bằng chim ưng. Cả hai mải mê đuổi theo những cánh chim nhỏ, nhưng chẳng bao lâu, con chim ưng xổng khỏi tay, bay mất dạng.

— Hừm, lại để nó lạc rồi… đi thôi, ta đuổi theo hướng kia!

Ánh trăng lửng lơ trên trời. Dưới đất, đom đóm lập lòe trên con đường mòn. Họ đến một căn nhà nhỏ ven đường, cổng tre dựng đơn sơ, giàn bí đỏ bò kín mái hiên. Trước cổng, một cành tre treo đầy thẻ ước nguyện, còn sót lại từ lễ Thất Tịch.

Chōbei dừng lại, nhón chân nhìn vào trong:

— Có một cô gái đang xe chỉ bên ngọn đèn…

— Gái đẹp à? — Iemon hỏi.

— Rất đẹp, thưa ngài.

— Vậy ngươi vào hỏi xem có thấy chim ưng bay lạc vào không. Biết đâu có tin.

Chōbei bước vào trước:

— Xin lỗi… chúng tôi bị lạc chim ưng. Có thấy nó bay vào đây không?

Thiếu nữ mỉm cười, ngẩng lên. Chim ưng đang đậu trên đỉnh đèn lồng ngay cạnh nàng.

— Ở đây, thưa ngài.

Chōbei sửng sốt:

— Ồ, kỳ lạ thay!

Nghe vậy, Iemon cũng bước vào, cởi nắp bình rượu gài bên hông, rót một chén, ánh mắt không rời người thiếu nữ. Nàng ngồi trên sàn gỗ, mặc bộ furisode mùa hè nhẹ nhàng, vừa xe tơ vừa im lặng.

— Cô gái, tên nàng là gì?

Đúng lúc ấy, một tấm thẻ giấy ước nguyện từ cành tre rơi xuống trước mặt. Cô gái nhặt lên, đưa cho Iemon:

— Tên em viết trên đây.

Iemon nhìn tấm thẻ. Trên đó là câu thơ cổ từ Hyakunin Isshu:

“Se o hayami, iwa ni sekaruru, takigawa no…”
Dòng nước chảy xiết bị ngăn bởi vách đá…

Iemon cau mày:

— Đây là… tên?

“Iwa ni sekaruru” – bị ngăn bởi đá. Iwa chính là tên em.

O-Iwa.

Toàn thân Iemon lạnh toát.

Hắn muốn đứng dậy bỏ đi. Nhưng nàng nắm lấy tay áo hắn. Iemon quay lại — và gương mặt nàng đã biến thành khuôn mặt bị hủy hoại của Oiwa.

— AAAAAA!!!

Iemon bật dậy. Nhưng chưa kịp phản ứng, con chim ưng trong tay hắn hóa thành một con chuột to, nhảy xổ vào mặt!

— Lũ ma báo oán! Quỷ nhập tràng rồi!!

Hắn rút kiếm, điên loạn vung chém khắp nơi.

Mọi thứ trong căn phòng xoay vòng.

Bánh xe chỉ tơ mà cô gái đang quay lúc nãy… phát sáng xanh lè, hóa thành quả cầu lửa, bay vòng tròn trong không trung, xoáy tròn như vòng nghiệp báo.

🕯️ Vòng oán hận đã hoàn tất. Người chết không yên, kẻ sống chẳng thoát. Trong ánh trăng lặng câm, tiếng thở của ma quỷ như đang cười.

XII.

— Kìa kìa, lại lên cơn nữa rồi. Mọi người ở đây cả đấy! Bình tĩnh nào!

Iemon mở choàng mắt. Hắn vừa tỉnh khỏi một cơn mộng dữ — lại là Oiwa xuất hiện trong mộng.

Hắn đang ẩn náu trong am vắng ở núi Hebiyama, nhờ một nhà sư pháp danh Jōnen làm phép cầu siêu giải nghiệp.

Ngoài trời, tuyết rơi mù mịt.

Iemon đốt ngọn đèn lồng, rồi bước ra cổng, múc nước dội lên bệ đá cầu siêu nơi đặt hồn những vong linh chết yểu.

— Cho vợ và con ta – những người đã chết sau khi sinh – xin được siêu thoát…

Nhưng vừa hắt nước lên, lửa xanh bùng cháy từ nước.

Từ trong lửa, hiện lên bóng hình Oiwa bế đứa bé – đứa con mà Iemon ngỡ đã chết từ lâu.

— Trời đất… nàng vẫn giữ nó sao?

Hắn hoảng hốt lùi vào trong am. Tấm màn giấy trong phòng vừa bị hắn xé toạc khi phát cuồng vẫn còn rũ rượi trên sàn.

Oiwa bước vào theo.

— Oiwa… thôi mà… hãy để ta yên… hãy siêu thoát đi…

Oiwa im lặng, đưa đứa bé về phía hắn.

Iemon rụt rè, đưa tay đỡ lấy. Một thoáng cảm động hiện trên mặt hắn.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy — hàng trăm con chuột tràn ra từ khắp nơi.

Hoảng hốt, hắn làm rơi đứa bé.

Thay vì tiếng khóc, một tiếng “thình” nặng nề vang lên. Đứa bé đã hóa thành một tượng đá Jizō – vị thần bảo vệ linh hồn trẻ con.

Bên cạnh, O-Kuma, mẹ của Iemon, thét lên khi chứng kiến tất cả.

Oiwa đã cúi xuống… đặt miệng vào cổ họng O-Kuma…

— Mày… đồ yêu quái!

Iemon phát điên. Hắn rút kiếm, chém loạn xạ khắp nơi.

Đến khi tỉnh lại, trước mặt hắn là xác của một nhóm người — chính là những người lính đến bắt hắn.

Hắn đã giết tất cả.

Iemon lao khỏi am, chạy trong tuyết.

Iemon! Dừng lại!

Một người xuất hiện chắn đường. Là Yomoshiichi.

— Ngươi là Yomoshiichi sao?

— Phải. Vì chị gái của người yêu ta – Oiwa, vì em gái ta – Osode, ta sẽ thay họ rửa hận. Ngươi chuẩn bị đi!

Iemon vung kiếm. Nhưng từ dưới đất, lũ chuột lại tràn lên, quấn lấy thanh kiếm.

Hắn đánh rơi vũ khí.

— CHẾT ĐI!

Yomoshiichi bổ kiếm từ vai xuống, cắt phăng thân Iemon.

Máu nhuộm đỏ tuyết trắng.

Iemon – kẻ sát vợ, phản trắc, bất nhân – đã chết.


🕯️ Oiwa, cuối cùng, cũng được rửa oan. Nhưng cái giá để giải thoát là máu, là nước mắt, là cả những người vô tội bị cuốn vào vòng luân hồi báo oán. Lũ chuột biến mất. Tuyết ngừng rơi. Ánh trăng chiếu xuống, lạnh lẽo. Mọi thứ trở về cõi tĩnh lặng, như thể chưa từng có ai ở đây.

Leave a Reply