Harry Porter và Tên Ngục Tù Azkaban (Bản rút gọn)

Thân chào các bạn. Bản rút gọn này nhằm giúp các bạn dễ dàng tiếp cận nội dung tác phẩm. Nếu thấy nó hay, các bạn nên tìm đọc toàn văn bản gốc.

Xin mời các bạn cùng lắng nghe.

Chương 1: Mùa Hè Tồi Tệ và Cuộc Đào Thoát

Đối với hầu hết những đứa trẻ khác, mùa hè là khoảng thời gian được mong chờ nhất trong năm. Nhưng với Harry Potter, mùa hè đồng nghĩa với việc phải quay trở lại ngôi nhà số 4 đường Privet Drive, nơi cậu bị đối xử như một sự tồn tại phiền toái, một gánh nặng “hao cơm tốn chỗ” trong gia đình dì dượng Dursley. Mùa hè năm Harry bước sang tuổi mười ba cũng không phải là ngoại lệ. Cậu phải sống trong sự ghẻ lạnh, mặc lại quần áo cũ của anh họ Dudley và chịu đựng những lời xỉa xói về cha mẹ mình.  

Đêm sinh nhật thứ mười ba của Harry đến trong im lặng. Cậu nằm trên giường, trùm chăn kín mít để che đi ánh sáng từ cây đèn pin, cố gắng hoàn thành bài luận về lịch sử săn phù thủy cho trường Hogwarts mà không bị nhà Dursley phát hiện. Đối với họ, mọi thứ liên quan đến phép thuật đều là điều cấm kỵ. Harry nhớ lại những món quà mà bạn bè đã gửi cho mình. Ron, cậu bạn thân nhất, đã gửi một lá thư kể về chuyến đi Ai Cập của gia đình mình cùng với một “Cái Chỉ điểm lén lút” – một vật dụng ma thuật nhỏ sẽ quay tít và phát sáng khi có điều gì đó không đáng tin cậy ở gần. Hermione, cô bạn thông thái, đã gửi một bộ dụng cụ bảo dưỡng chổi bay cao cấp, một món quà tuyệt vời cho một Tầm thủ Quidditch như Harry. Và bác Hagrid, người gác cổng khổng lồ của Hogwarts, đã gửi cho cậu một cuốn sách giáo khoa có tên “Quyển sách Quái vật về Quái vật”, một cuốn sách thực sự biết cắn và phải được buộc chặt bằng thắt lưng. Những món quà này là sợi dây liên kết duy nhất của Harry với thế giới mà cậu thực sự thuộc về, một tia sáng ấm áp trong cuộc sống tù túng ở nhà Dursley.  

Tuy nhiên, sự yên bình ngắn ngủi nhanh chóng bị phá vỡ bởi chuyến viếng thăm của bà dì Marge, chị gái của dượng Vernon. Bà Marge là một người phụ nữ to béo, cục cằn, luôn coi thường Harry và không ngừng buông những lời lẽ cay độc về cậu và cha mẹ cậu. Harry đã cố gắng chịu đựng. Cậu thậm chí còn thỏa thuận với dượng Vernon rằng cậu sẽ tỏ ra “bình thường” và giả vờ mình đang theo học tại một trung tâm dành cho những tội phạm vị thành niên không thể giáo dục, đổi lại dượng sẽ ký vào tờ giấy phép cho phép cậu đến thăm làng Hogsmeade, một ngôi làng phù thủy gần Hogwarts.  

Nhưng sự chịu đựng của Harry có giới hạn. Trong bữa tối cuối cùng của chuyến viếng thăm, sau khi đã uống khá nhiều rượu, dì Marge bắt đầu công kích cha mẹ Harry một cách tàn nhẫn. Bà ta gọi mẹ cậu, Lily, là “đồ bỏ đi” (“a bad egg”) và ám chỉ rằng cha cậu, James, là một kẻ thất nghiệp, say xỉn, đã gây ra cái chết cho cả hai trong một vụ tai nạn xe hơi. Đối với Harry, một đứa trẻ mồ côi mà ký ức về cha mẹ là thứ tài sản thiêng liêng nhất, đây là giọt nước làm tràn ly. Một cơn thịnh nộ không thể kiểm soát bùng lên trong cậu. Cậu không hề rút đũa phép, nhưng sức mạnh ma thuật của cậu, được thúc đẩy bởi cảm xúc, đã tuôn trào. Chiếc ly rượu trên tay dì Marge vỡ tan. Và rồi, chính bà ta bắt đầu phồng lên như một quả bóng bay khổng lồ, từ từ bay lên trần nhà rồi trôi ra ngoài cửa sổ, la hét trong kinh hoàng.  

Giữa sự hỗn loạn của nhà Dursley, Harry hành động với một sự quyết đoán chưa từng có. Cậu chạy lên phòng, thu dọn hành lý, và kéo chiếc rương của mình xuống nhà. Khi dượng Vernon cố gắng ngăn cản, Harry đã rút đũa phép ra và chĩa thẳng vào ông, cảnh cáo ông không được lại gần. Rồi cậu mở cửa và bước ra màn đêm, bỏ lại sau lưng ngôi nhà đã giam cầm cậu suốt bao năm. Đây không chỉ là một hành động bỏ trốn bốc đồng. Nó là một tuyên ngôn về sự trưởng thành. Trong những năm trước, Harry luôn cần người khác đến cứu mình khỏi nhà Dursley – bác Hagrid ở tập một, anh em nhà Weasley trên chiếc xe bay ở tập hai. Nhưng lần này, cậu đã tự cứu lấy mình. Cơn giận của cậu không phải là một cơn tam bành trẻ con, mà là hành động bảo vệ danh dự cho gia đình, một hành động tự giải thoát, đặt nền móng cho một cuộc hành trình tìm kiếm sự thật về quá khứ và những người thân yêu của mình.  

Chương 2: Chuyến Xe Đò Hiệp Sĩ và Tin Tức về Black

Bước ra khỏi ngôi nhà số 4 đường Privet Drive, cơn giận dữ của Harry nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi sợ hãi và hoang mang. Cậu đang ở một mình giữa đêm khuya, không biết phải đi đâu. Nỗi lo sợ lớn nhất của cậu lúc này là mình sẽ bị đuổi học khỏi Hogwarts vì đã sử dụng phép thuật ngoài trường học, một hành vi vi phạm nghiêm trọng luật pháp phù thủy đối với học sinh vị thành niên. Trong lúc đang ngồi trên lề đường, tuyệt vọng và lạc lõng, Harry bất chợt cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình. Cậu nhìn vào bụi rậm gần đó và thấy một đôi mắt sáng rực. Một con chó đen khổng lồ, gầy trơ xương, đang nhìn chằm chằm vào cậu. Một cảm giác bất an lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Harry.  

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên và một chiếc xe buýt ba tầng màu tím xuất hiện ngay trước mặt cậu. Đó là Chuyến Xe Đò Hiệp Sĩ, phương tiện di chuyển khẩn cấp dành cho các pháp sư và phù thủy gặp nạn. Harry vội vã lên xe, và chiếc xe lao đi với tốc độ chóng mặt, lạng lách qua những con phố của thế giới Muggle. Trên xe, qua cuộc trò chuyện với người soát vé Stan Shunpike, Harry lần đầu tiên nghe đến cái tên Sirius Black. Cậu nhìn thấy hình ảnh của Black trên tờ Nhật báo Tiên tri: một người đàn ông với mái tóc dài rối bù, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu đầy vẻ điên loạn. Stan kể rằng Black là một tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm, một kẻ giết người hàng loạt và là tay sai trung thành của Chúa tể Voldemort, vừa mới trốn thoát khỏi ngục Azkaban – nhà tù được canh gác cẩn mật nhất thế giới phù thủy.  

Chuyến xe đưa Harry đến Quán Cái Vạc Lủng ở Hẻm Xéo. Tại đây, cậu đã có một cuộc gặp gỡ bất ngờ với chính Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, Cornelius Fudge. Thay vì bị trừng phạt, Harry lại được đối xử một cách hết sức khoan dung. Ông Fudge trấn an cậu rằng “sự cố” với dì Marge đã được giải quyết và cậu sẽ không bị đuổi học. Ông còn sắp xếp cho Harry một phòng trọ tại quán để ở cho đến ngày khai giảng. Sự đối xử đặc biệt này khiến Harry vô cùng ngạc nhiên, nhưng cậu không nhận ra rằng nó không xuất phát từ lòng tốt đơn thuần. Với việc Sirius Black đang lẩn trốn, sự an toàn của “Cậu bé sống sót” đã trở thành ưu tiên hàng đầu của Bộ Pháp thuật. Họ muốn giữ Harry ở một nơi an toàn và trong tầm kiểm soát của họ.  

Trong những ngày còn lại của kỳ nghỉ hè ở Hẻm Xéo, Harry đã được đoàn tụ với hai người bạn thân nhất của mình, Ron Weasley và Hermione Granger. Cậu dành thời gian đi dạo, mua sắm đồ dùng học tập, và ngắm nghía cây chổi Tia Chớp mới ra mắt, cây chổi đua nhanh nhất thế giới. Tuy nhiên, cái bóng của Sirius Black vẫn bao trùm. Tin tức về hắn ở khắp mọi nơi. Mọi người đều tin rằng Black đang săn lùng Harry để hoàn thành nhiệm vụ mà chủ nhân của hắn, Voldemort, đã thất bại mười hai năm trước: giết chết Harry Potter. Sự bảo vệ của Bộ Pháp thuật, dù mang lại cảm giác an toàn, cũng đồng thời tạo ra một sự ngột ngạt. Harry không còn chỉ là một cậu bé nổi tiếng; cậu đã trở thành một “tài sản” quý giá cần được canh giữ cẩn mật. Điều này tạo ra một mâu thuẫn trong lòng cậu: khao khát tự do và phiêu lưu của một thiếu niên, nhưng lại bị trói buộc bởi chính sự an toàn của mình, một cuộc giằng co nội tâm sẽ còn tiếp diễn trong những năm tháng sắp tới.  

Chương 3: Chuyến Tàu đến Hogwarts và Nụ Hôn của Giám Ngục

Chuyến tàu tốc hành Hogwarts khởi hành từ sân ga 9 ¾ như thường lệ, mang theo không khí háo hức của một năm học mới. Harry, Ron và Hermione tìm được một toa trống, nhưng không hoàn toàn trống. Ở một góc, một người đàn ông lạ mặt đang ngủ say, đầu gối lên chiếc vali sờn cũ có ghi tên “Giáo sư R. J. Lupin”. Ông mặc một bộ áo chùng pháp sư cũ kỹ và trông có vẻ mệt mỏi, nhưng sự hiện diện của ông lại mang đến một cảm giác yên bình kỳ lạ.  

Cuộc hành trình diễn ra êm ả cho đến giữa chừng, con tàu đột ngột giảm tốc và dừng lại. Đèn trên tàu vụt tắt, và một cái lạnh buốt xương bắt đầu lan tỏa khắp nơi. Cửa toa của họ trượt mở, và một sinh vật cao lớn, mặc áo choàng đen trùm kín từ đầu đến chân, lướt vào bên trong. Đó là một Giám ngục Azkaban, những sinh vật canh giữ nhà tù phù thủy, được cử đi để truy lùng Sirius Black. Không ai có thể nhìn thấy khuôn mặt của nó, chỉ có một bàn tay xám xịt, nhớp nháp thò ra từ dưới lớp áo choàng.  

Sự hiện diện của Giám ngục gây ra một hiệu ứng khủng khiếp. Một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo bao trùm lấy mọi người, như thể họ sẽ không bao giờ có thể vui vẻ trở lại. Nhưng đối với Harry, nó còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần. Cái lạnh thấu vào tận xương tủy cậu, và một giọng nói bắt đầu vang lên trong đầu – một giọng nói đầy hoảng hốt, ám ảnh. Đó là tiếng hét của mẹ cậu, Lily Potter, ngay trước khoảnh khắc bà bị Voldemort sát hại. Cậu bé sống lại khoảnh khắc đau thương nhất của cuộc đời mình trước khi ngất lịm đi.  

Khi Harry tỉnh lại, Giám ngục đã biến mất. Giáo sư Lupin, người vừa thức dậy, đang đứng đó, tay cầm một thanh sô-cô-la. Ông đã dùng một câu thần chú để đuổi Giám ngục đi và giải thích rằng sô-cô-la sẽ giúp hồi phục sau khi tiếp xúc với chúng. Hành động nhanh chóng, bình tĩnh và sự thấu hiểu của Lupin ngay lập tức tạo ấn tượng sâu sắc với Harry. Ông không chỉ là một giáo viên có năng lực, mà còn là một người lớn tốt bụng, điều mà Harry hiếm khi gặp được.  

Sự kiện trên tàu đã để lại một vết sẹo tâm lý sâu sắc trong Harry. Cậu cảm thấy xấu hổ vì đã ngất xỉu trong khi những người khác thì không. Cậu không hiểu tại sao mình lại bị ảnh hưởng nặng nề đến vậy. Cậu không nhận ra rằng phản ứng của mình không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối. Giám ngục hút đi hạnh phúc và để lại sự tuyệt vọng. Đối với Harry, người đã trải qua một bi kịch không thể tưởng tượng, nỗi đau mất mát cha mẹ là ký ức sâu sắc và đau đớn nhất. Do đó, Giám ngục không chỉ là một con quái vật đối với cậu; chúng là hiện thân vật lý của chính chấn thương tâm lý, của nỗi đau và sự mất mát mà cậu luôn mang trong lòng. Cuộc chiến của Harry chống lại chúng, vì thế, không chỉ là một cuộc chiến để tự vệ, mà còn là một hành trình để đối mặt và chữa lành quá khứ của chính mình, một hành trình sẽ định hình con người cậu trong suốt năm học này.  

Chương 4: Những Bài Học Mới và Điềm Gở

Năm học thứ ba tại Hogwarts mang đến những môn học và những gương mặt giáo viên mới, mỗi người đều để lại một dấu ấn riêng trong cuộc phiêu lưu của Harry.

Lớp học đầu tiên là Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, do bác Hagrid, người bạn khổng lồ của Harry, lần đầu tiên đảm nhiệm vai trò giáo sư. Bác Hagrid đã giới thiệu cho cả lớp một đàn Bằng Mã, những sinh vật nửa ngựa nửa đại bàng vô cùng kiêu hãnh và xinh đẹp. Harry, với sự tôn trọng và nhẹ nhàng, đã chiếm được cảm tình của con đầu đàn tên là Buckbeak và có một chuyến bay tuyệt vời trên lưng nó quanh sân trường. Tuy nhiên, niềm vui nhanh chóng biến thành thảm họa khi Draco Malfoy, đối thủ không đội trời chung của Harry, đã khiêu khích và xúc phạm Buckbeak. Con Bằng Mã, trong một hành động tự vệ, đã cào vào tay Malfoy. Mặc dù vết thương không nghiêm trọng, Malfoy đã lợi dụng nó để gây rắc rối. Tai nạn này đã đặt Hagrid và tương lai của Buckbeak vào một tình thế pháp lý vô cùng nguy hiểm.  

Tiếp theo là lớp Tiên tri, được dạy bởi Giáo sư Sybill Trelawney trong một căn phòng áp mái đầy khói hương và những chiếc bàn tròn nhỏ. Không khí huyền bí và mơ hồ của lớp học nhanh chóng trở nên đáng ngại khi Giáo sư Trelawney nhìn vào tách trà của Harry. Bà tuyên bố rằng bà đã nhìn thấy “Hung tinh” (The Grim), một con chó đen khổng lồ, được cho là điềm báo về cái chết. Lời tiên tri này khiến cả lớp hoảng sợ và làm Harry nhớ lại con chó đen mà cậu đã thấy trong bụi rậm vào đêm cậu bỏ trốn khỏi nhà Dursley.  

Trái ngược hoàn toàn với sự mơ hồ của môn Tiên tri và sự hỗn loạn của lớp Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, lớp học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám của Giáo sư Lupin lại là một điểm sáng rực rỡ. Thầy Lupin là một giáo viên xuất sắc, với những bài giảng thực tế và hấp dẫn. Bài học đầu tiên của ông là về Ông Kẹ (Boggart), một sinh vật có khả năng biến hình thành nỗi sợ hãi lớn nhất của người đối diện. Cả lớp đã có một trận cười sảng khoái khi chứng kiến Ông Kẹ biến thành con nhện khổng lồ (nỗi sợ của Ron) đi giày trượt patin, hay biến thành thầy Snape mặc đồ của bà ngoại Neville. Nhưng khi đến lượt Harry, Ông Kẹ không biến thành Voldemort như cậu nghĩ. Thay vào đó, nó biến thành một Giám ngục. Thầy Lupin đã nhanh chóng can thiệp, không để Harry đối mặt với nó. Điều này một lần nữa cho thấy tác động tâm lý kinh hoàng mà các Giám ngục đã gây ra cho Harry, biến chúng thành nỗi sợ hãi tột cùng của cậu.  

Những lớp học mới này không chỉ là những tình tiết phụ. Chúng giống như những tấm gương phản chiếu các chủ đề lớn của câu chuyện. Lớp học của Hagrid cho thấy một sinh vật cao quý như Buckbeak có thể bị kết tội oan chỉ vì vẻ ngoài đáng sợ và một hành động tự vệ, một sự song hành đáng lo ngại với câu chuyện về Sirius Black, người cũng bị cả thế giới phù thủy lên án dựa trên những thông tin sai lệch. Lớp học của Trelawney giới thiệu khái niệm về định mệnh và điềm báo, nhưng như Harry sẽ khám phá ra sau này, “Hung tinh” không phải là điềm báo của cái chết, mà là biểu tượng của hy vọng. Và quan trọng nhất, lớp học của thầy Lupin đã dạy cho Harry và các bạn một bài học vô giá: cách tốt nhất để chiến thắng nỗi sợ là đối mặt trực diện với nó và biến nó thành trò cười bằng câu thần chú Riddikulus. Đây chính là bài học tinh thần cốt lõi mà Harry cần phải nắm vững để chuẩn bị cho những thử thách đen tối nhất đang chờ đợi cậu phía trước.

Chương 5: Nỗi Sợ Hãi và Tấm Bản Đồ Bí Mật

Mối đe dọa từ Sirius Black, vốn chỉ là những tin đồn và những bài báo xa xôi, bỗng trở nên hiện hữu và đáng sợ hơn bao giờ hết vào đêm Halloween. Sau bữa tiệc, khi các học sinh nhà Gryffindor trở về ký túc xá, họ đã phát hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng: bức chân dung của Bà Béo, người canh giữ lối vào tháp Gryffindor, đã bị rạch nát. Bà Béo, trong cơn hoảng loạn, đã hét lên rằng chính Sirius Black đã tấn công bà để cố gắng đột nhập vào bên trong. Ngay lập tức, sự hoảng loạn bao trùm toàn bộ lâu đài Hogwarts. Cụ Dumbledore ra lệnh cho tất cả học sinh tập trung tại Đại Sảnh Đường để ngủ qua đêm trong sự bảo vệ của các giáo sư, trong khi các Giám ngục được lệnh lùng sục khắp lâu đài. Mối nguy hiểm không còn ở ngoài kia nữa; nó đã vào tận trong nhà.  

Vài tuần sau, trong trận đấu Quidditch đầu tiên của mùa giải giữa Gryffindor và Hufflepuff, nỗi sợ hãi của Harry lại một lần nữa bị đẩy đến cực hạn. Trận đấu diễn ra dưới một cơn bão dữ dội, mưa và sấm sét khiến tầm nhìn gần như bằng không. Giữa lúc đang bay vút lên cao để đuổi theo trái Snitch Vàng, Harry bỗng thấy hàng trăm bóng đen lướt vào sân vận động. Đó là các Giám ngục. Chúng bị thu hút bởi đám đông và những cảm xúc mạnh mẽ. Một lần nữa, cái lạnh chết chóc bao trùm lấy Harry. Tiếng hét của mẹ cậu lại vang lên trong đầu, lần này còn rõ ràng và đau đớn hơn trước. Cậu mất hết sức lực, buông tay khỏi cây chổi và rơi tự do từ độ cao hàng chục mét.  

Harry tỉnh lại trong bệnh thất, may mắn được cụ Dumbledore cứu sống bằng một câu thần chú làm chậm cú ngã. Nhưng cây chổi Nimbus 2000 yêu quý của cậu đã không may mắn như vậy. Nó đã bay thẳng vào cây Liễu Roi và bị đập tan thành từng mảnh. Đối với Harry, việc mất đi cây chổi giống như mất đi một người bạn thân thiết, một biểu tượng cho sự tự do và niềm vui của cậu ở thế giới phép thuật.  

Chứng kiến sự suy sụp của Harry và hiểu được mối nguy hiểm mà các Giám ngục gây ra cho cậu, hai anh em sinh đôi Fred và George Weasley đã quyết định tặng Harry một món quà đặc biệt. Đó là một tấm giấy da cũ kỹ, trông có vẻ vô giá trị. Nhưng khi đọc câu thần chú “Tôi trang trọng thề rằng tôi sắp làm một điều không tốt”, tấm giấy da đó đã biến thành Tấm bản đồ của Đạo tặc. Đây không phải là một tấm bản đồ bình thường. Nó hiển thị toàn bộ lâu đài Hogwarts, bao gồm cả những lối đi bí mật, và quan trọng hơn, nó cho thấy vị trí của tất cả mọi người trong lâu đài dưới dạng những chấm đen di chuyển được ghi tên.  

Tấm bản đồ này không chỉ là một công cụ để lén lút ra khỏi lâu đài. Nó là một di sản, một biểu tượng. Được tạo ra bởi bốn nhân vật bí ẩn có biệt danh là Moony, Wormtail, Padfoot và Prongs, nó mang trong mình tinh thần nổi loạn, phá vỡ quy tắc của một thế hệ đi trước. Việc Fred và George, những kẻ phá phách của thế hệ hiện tại, trao nó cho Harry, đã tạo ra một sự kế thừa tinh thần. Tấm bản đồ trao cho Harry quyền tự chủ, cho phép cậu thoát khỏi sự bảo vệ ngột ngạt mà cậu cảm thấy bị áp đặt. Và quan trọng hơn, dù Harry chưa hề hay biết, nó là một sợi dây kết nối trực tiếp cậu với quá khứ bí ẩn của cha mình. Khi sử dụng nó, Harry không chỉ khám phá những góc khuất của Hogwarts, mà còn vô tình lần theo dấu chân của lịch sử, tiến gần hơn đến sự thật mà cậu đang tìm kiếm. Tấm bản đồ vừa là chìa khóa cho tự do, vừa là chìa khóa cho sự thật.  

Chương 6: Cây Chổi Tia Chớp và Làng Hogsmeade

Giáng sinh đến mang theo một bất ngờ lớn cho Harry. Cậu nhận được một món quà ẩn danh, không có thiệp hay lời nhắn, chỉ có một cây chổi tuyệt đẹp được gói cẩn thận. Đó chính là cây Tia Chớp, cây chổi đua hiện đại và nhanh nhất thế giới mà cậu hằng ao ước. Niềm vui sướng của Harry là không thể tả xiết. Nhưng Hermione, với sự cẩn trọng thường thấy của mình, lại tỏ ra vô cùng lo lắng. Cô nghi ngờ rằng cây chổi này có thể là một cái bẫy do Sirius Black gửi đến, có thể đã bị nguyền rủa để hãm hại Harry. Bất chấp sự phản đối của Harry và Ron, Hermione đã báo cáo việc này với Giáo sư McGonagall. Cây chổi Tia Chớp ngay lập tức bị tịch thu để kiểm tra, và hành động này đã gây ra một sự rạn nứt nghiêm trọng trong tình bạn của bộ ba. Harry và Ron cảm thấy bị phản bội, còn Hermione thì tin rằng mình chỉ đang làm điều đúng đắn để bảo vệ bạn mình.  

Bị cấm đến làng Hogsmeade vì không có giấy phép của người giám hộ, Harry cảm thấy vô cùng bức bối khi phải ở lại lâu đài trong khi bạn bè mình được vui chơi ở ngôi làng phù thủy. Không thể chịu đựng được nữa, cậu quyết định sử dụng Tấm bản đồ của Đạo tặc. Tấm bản đồ đã chỉ cho cậu một lối đi bí mật dẫn thẳng đến tầng hầm của tiệm Công tước Mật ở Hogsmeade. Lần đầu tiên, Harry được trải nghiệm không khí náo nhiệt của một ngôi làng phù thủy thực sự, một cảm giác tự do và nổi loạn đầy phấn khích.

Cậu gặp lại Ron và Hermione tại quán Ba Cây Chổi. Để tránh bị phát hiện, Harry chui xuống gầm bàn. Đúng lúc đó, một nhóm người lớn bước vào quán, bao gồm Giáo sư McGonagall, Giáo sư Flitwick, bác Hagrid và cả Bộ trưởng Bộ Pháp thuật Cornelius Fudge. Nấp dưới gầm bàn, Harry đã vô tình nghe được toàn bộ câu chuyện về Sirius Black, một sự thật kinh hoàng hơn bất cứ điều gì cậu có thể tưởng tượng.  

Họ kể rằng Sirius Black từng là người bạn thân nhất của James Potter, cha của Harry. Black thân thiết với gia đình Potter đến mức được chọn làm cha đỡ đầu cho Harry. Khi nhà Potter phải lẩn trốn Voldemort, họ đã sử dụng Bùa Trung Tín, một phép thuật cực mạnh để che giấu bí mật nơi ở của mình vào một người được gọi là Người giữ Bí mật. Mọi người đều tin rằng James đã chọn Sirius làm Người giữ Bí mật. Nhưng Black đã phản bội họ. Hắn đã tiết lộ nơi ẩn náu của nhà Potter cho Voldemort, dẫn đến cái chết của James và Lily. Chưa dừng lại ở đó, sau khi Voldemort sụp đổ, Black đã bị một người bạn khác của họ là Peter Pettigrew chặn đường. Trước sự chứng kiến của hàng chục người Muggle, Black đã rút đũa phép, giết chết Pettigrew chỉ bằng một câu thần chú duy nhất, đồng thời gây ra một vụ nổ lớn làm thiệt mạng 12 người Muggle khác. Thứ duy nhất còn lại của Pettigrew chỉ là một ngón tay.  

Cú sốc lớn nhất đối với Harry không chỉ là việc Black đã phản bội cha mẹ cậu, mà là chi tiết cuối cùng: “Sirius Black cũng là cha đỡ đầu của Harry”. Thông tin này đã thay đổi tất cả. Mối đe dọa không còn là một kẻ thù xa lạ, một tên tay sai của Voldemort. Nó đã trở thành một sự phản bội cá nhân, một sự phản bội đến từ người mà cha mẹ cậu đã tin tưởng nhất. Sự thật mà Harry nghe được ở Hogsmeade, được kể bởi những người lớn đáng tin cậy, đã gieo vào lòng cậu một sự căm hận sâu sắc và một khao khát trả thù cháy bỏng. Cậu không biết rằng, lịch sử thường được viết bởi những người sống sót với những thông tin sai lệch. Sự thật mà cậu vừa nghe, được cả thế giới phù thủy tin tưởng, lại là một lời nói dối được dàn dựng một cách tinh vi, và nó đã đẩy cậu vào con đường đối đầu với một người vô tội, trong khi kẻ phản bội thực sự vẫn đang ẩn mình ở một nơi không ai ngờ tới.  

Chương 7: Thần Hộ Mệnh

Bị ám ảnh bởi sự thật kinh hoàng mà mình đã nghe được ở Hogsmeade, Harry chìm trong sự giận dữ và đau khổ. Hình ảnh của các Giám ngục và tiếng hét của mẹ cậu vẫn không ngừng giày vò tâm trí cậu. Cậu nhận ra rằng mình không thể tiếp tục sống trong nỗi sợ hãi và bất lực. Cậu phải học cách chống lại chúng. Harry đã tìm đến Giáo sư Lupin và cầu xin thầy dạy cho cậu cách tạo ra Bùa Hộ mệnh (Patronus Charm), câu thần chú mà thầy đã dùng để đuổi Giám ngục trên tàu tốc hành Hogwarts.  

Thầy Lupin đồng ý dạy riêng cho Harry. Ông giải thích rằng Bùa Hộ mệnh là một dạng phép thuật phòng thủ cao cấp, đòi hỏi người sử dụng phải tập trung vào một ký ức hạnh phúc, mạnh mẽ nhất của mình để tạo ra một thực thể ánh sáng, một vị thần hộ mệnh, có khả năng đẩy lùi các Giám ngục. Đây là một thử thách vô cùng lớn đối với Harry, một đứa trẻ có một tuổi thơ bất hạnh và quá ít những ký ức vui vẻ để bám víu.  

Những buổi học diễn ra trong một lớp học trống, với một Ông Kẹ được thả ra từ chiếc rương để đóng giả làm Giám ngục. Mỗi lần đối mặt với Ông Kẹ-Giám ngục, Harry lại bị cái lạnh buốt xương xâm chiếm, lại nghe thấy tiếng hét của cha mẹ mình và ngã quỵ. Thầy Lupin luôn ở đó, dùng sô-cô-la để giúp cậu hồi phục và kiên nhẫn hướng dẫn cậu. Harry đã cố gắng tập trung vào những ký ức vui vẻ: lần đầu tiên bay trên chổi, khoảnh khắc biết mình là một pháp sư. Dần dần, cậu đã có thể tạo ra một làn khói bạc từ đầu đũa phép, một dấu hiệu cho thấy cậu đang đi đúng hướng. Cuối cùng, bằng cách tập trung vào ký ức về việc rời khỏi nhà Dursley để đến Hogwarts, một ký ức về hy vọng và sự giải thoát, Harry đã thành công tạo ra một Thần Hộ mệnh, dù chưa hoàn chỉnh thành hình một con vật. Đó là một khoảnh khắc chiến thắng quan trọng, một minh chứng cho sự kiên trì và sức mạnh nội tâm phi thường của cậu.

Trong khi Harry đang chiến đấu với những con quỷ trong tâm trí mình, một cuộc chiến khác cũng đang diễn ra giữa hai người bạn thân nhất của cậu. Mâu thuẫn giữa Ron và Hermione leo thang đến đỉnh điểm khi Scabbers, con chuột cưng già nua của Ron, đột nhiên biến mất. Mọi bằng chứng đều chỉ về một thủ phạm duy nhất: Crookshanks, con mèo thông minh nhưng tinh quái của Hermione. Trên tấm ga trải giường của Ron, người ta tìm thấy những sợi lông màu gừng của Crookshanks và vài giọt máu. Ron đau khổ và giận dữ, tin chắc rằng con mèo của Hermione đã ăn thịt con chuột của mình. Hermione, dù cũng rất buồn, vẫn cố gắng bảo vệ con vật cưng của mình, cho rằng không có bằng chứng xác thực. Cuộc cãi vã đã khiến tình bạn của họ tan vỡ. Họ ngừng nói chuyện với nhau, để lại Harry ở giữa, cố gắng hòa giải trong vô vọng.  

Hai cốt truyện này, cuộc đấu tranh của Harry với Giám ngục và cuộc xung đột giữa Ron và Hermione, dù có vẻ không liên quan, lại đang song hành và phản ánh cùng một chủ đề: đối mặt với một sự thật bị che giấu. Harry phải đào sâu vào nội tâm để tìm ra sức mạnh chống lại một nỗi sợ hữu hình. Trong khi đó, Crookshanks, và qua đó là Hermione, đang cố gắng vạch trần một sự thật mà không ai tin: Scabbers không phải là một con chuột bình thường. Cả hai đều đang chiến đấu với những “con quái vật” mà người khác không nhìn thấy hoặc không hiểu được. Sự thật, dù là sức mạnh nội tại hay một kẻ phản bội đội lốt, đều đang ẩn mình và chờ đợi được phơi bày ra ánh sáng.  

Chương 8: Lời Tiên Tri và Vụ Án của Buckbeak

Căng thẳng tại Hogwarts ngày càng gia tăng khi những sự kiện đen tối liên tiếp ập đến. Sau nhiều tuần bị kiểm tra, cây chổi Tia Chớp cuối cùng cũng được trả lại cho Harry, vừa kịp lúc cho trận đấu Quidditch quan trọng giữa Gryffindor và Ravenclaw. Harry, với cây chổi mới, đã chơi một trận xuất thần và bắt được trái Snitch Vàng, mang về chiến thắng cho nhà mình. Niềm vui ngắn ngủi này là một trong những khoảnh khắc tươi sáng hiếm hoi trước khi bóng tối lại bao trùm.

Tin tức tồi tệ nhất đến từ phiên tòa phúc thẩm của Buckbeak. Bất chấp những nỗ lực bào chữa của Hagrid và sự giúp đỡ của Hermione, Ủy ban Tiêu hủy Sinh vật Nguy hiểm, dưới ảnh hưởng của Lucius Malfoy, đã ra phán quyết cuối cùng: Buckbeak bị kết án tử hình. Tin này như một nhát dao đâm vào trái tim của bộ ba và khiến Hagrid hoàn toàn suy sụp. Sự bất công hiển hiện rõ ràng, một sinh vật vô tội sắp phải chết chỉ vì lòng kiêu ngạo và quyền lực của một kẻ giàu có.  

Giữa không khí u ám đó, một sự kiện kỳ lạ và đáng sợ đã xảy ra trong kỳ thi cuối kỳ môn Tiên tri. Khi Harry đang thực hiện bài thi của mình, Giáo sư Trelawney đột nhiên rơi vào một trạng thái xuất thần. Đôi mắt bà trợn trắng, và giọng nói của bà biến đổi, trở nên khàn đặc và xa lạ, không còn là giọng điệu mơ màng thường ngày. Bà đã đưa ra một lời tiên tri thực sự, một lời sấm truyền đáng sợ.  

Bà nói: “Chúa tể Hắc ám đang một mình và không bạn bè, bị những kẻ theo hầu bỏ rơi. Tên đầy tớ của hắn đã bị xiềng xích suốt mười hai năm. Đêm nay, trước nửa đêm, tên đầy tớ sẽ phá vỡ xiềng xích và lên đường tìm lại chủ nhân. Với sự giúp đỡ của tên đầy tớ, Chúa tể Hắc ám sẽ trỗi dậy một lần nữa, vĩ đại và khủng khiếp hơn bao giờ hết. Đêm nay… trước nửa đêm… tên đầy tớ… sẽ lên đường… tìm lại… chủ nhân…”.  

Ngay sau khi nói xong, Giáo sư Trelawney trở lại bình thường, hoàn toàn không nhớ gì về những gì mình vừa nói. Harry, dù đã quen với những lời tiên đoán mơ hồ của bà, lại cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Lời tiên tri này quá cụ thể, quá rõ ràng. Nó tạo ra một cảm giác cấp bách và định mệnh, như thể một cỗ máy thời gian chết chóc đã bắt đầu đếm ngược.

Vụ án của Buckbeak và lời tiên tri của Trelawney, thoạt nhìn là hai sự kiện riêng biệt, nhưng thực chất lại là hai mặt của cùng một đồng xu định mệnh. Một mặt là sự bất công của con người, một bản án có thể nhìn thấy và có thể can thiệp. Mặt khác là sự can thiệp của số phận, một lời sấm truyền dường như không thể thay đổi. Áp lực kép này đè nặng lên vai Harry, Ron và Hermione. Họ vừa phải đối mặt với một bản án tử hình sắp diễn ra trong vài giờ tới, vừa bị ám ảnh bởi một lời tiên tri về sự trở lại của cái ác. Điều này đặt ra một câu hỏi trung tâm cho phần còn lại của câu chuyện: Liệu họ có thể thay đổi được số phận không? Liệu lòng dũng cảm và tình bạn có đủ mạnh để sửa chữa một sự bất công và ngăn chặn một lời tiên tri đen tối hay không? Đêm đó, câu trả lời sẽ được định đoạt.

Chương 9: Mèo, Chuột và Chó

Hoàng hôn buông xuống, mang theo không khí tang tóc của buổi hành quyết Buckbeak. Harry, Ron và Hermione, khoác trên mình chiếc Áo khoác Tàng hình, quyết định đến căn lều của bác Hagrid để an ủi bác trong những giờ phút cuối cùng. Họ tìm thấy người bạn khổng lồ của mình đang khóc nức nở. Giữa lúc đang cố gắng tìm lời động viên, Hermione bất ngờ phát hiện ra một điều không tưởng: Scabbers, con chuột của Ron mà mọi người đều tin rằng đã bị Crookshanks ăn thịt, đang nấp trong một bình sữa. Ron vui mừng khôn xiết khi tìm lại được vật cưng của mình.  

Khi nghe thấy tiếng bước chân của các thành viên Ủy ban và đao phủ đang đến gần, bộ ba vội vã rời khỏi lều của Hagrid qua cửa sau. Họ đứng từ xa, đau đớn lắng nghe. Một tiếng “vụt” của lưỡi rìu vang lên, và tiếng khóc ai oán của Hagrid vọng lại. Buckbeak đã chết.

Trên đường trở về lâu đài trong nỗi buồn và sự giận dữ, Scabbers đột nhiên giãy giụa một cách điên cuồng, cắn vào ngón tay Ron và nhảy xuống đất, cố gắng bỏ chạy. Ron, không muốn mất nó một lần nữa, đã đuổi theo. Harry và Hermione vội vã chạy theo sau. Cuộc rượt đuổi dẫn họ đến gốc cây Liễu Roi, một cái cây ma thuật hung dữ sẵn sàng quật bất cứ ai đến gần. Scabbers đã lách được vào một cái hốc ở gốc cây.

Đúng lúc đó, một bóng đen khổng lồ lao ra từ bóng tối. Đó chính là con chó đen mà Harry đã thấy nhiều lần, con Hung tinh trong lời tiên tri của Trelawney. Nó không còn là một điềm báo mơ hồ nữa, mà là một mối đe dọa thực sự, hung dữ và đáng sợ. Con chó lao thẳng vào Ron, ngoạm lấy chân cậu và kéo cậu về phía cái hốc dưới gốc cây Liễu Roi. Harry và Hermione, không một chút do dự, đã lao đến để cứu bạn mình. Họ cố gắng kéo Ron lại nhưng sức của con chó quá mạnh. Chân của Ron bị gãy, và cậu bị kéo tuột vào một đường hầm bí mật dưới gốc cây.  

Trong lúc Harry và Hermione đang bối rối không biết làm thế nào để đi theo, Crookshanks, con mèo của Hermione, đã xuất hiện. Nó chạy thẳng đến thân cây Liễu Roi và dùng chân trước nhấn vào một cái mấu cây. Ngay lập tức, những cành cây hung dữ ngừng quật và trở nên bất động. Con mèo đã biết bí mật để vô hiệu hóa cái cây. Điều này cho thấy nó không chỉ thông minh, mà dường như đã thông đồng với con chó đen. Không còn thời gian để suy nghĩ, Harry và Hermione chui vào cái hốc, lần theo đường hầm tối tăm để cứu bạn mình, không biết rằng họ đang đi thẳng vào một cái bẫy, một cuộc đối đầu định mệnh sẽ lật ngược tất cả những gì họ từng tin tưởng. Sự tái xuất hiện của Scabbers không phải là ngẫu nhiên. Chính hành động bỏ trốn của nó, có lẽ do cảm thấy bị bại lộ bởi lời tiên tri, đã kích hoạt toàn bộ chuỗi sự kiện, buộc tất cả các bí mật bị chôn giấu suốt mười hai năm phải lộ diện trong đêm định mệnh đó.

Chương 10: Sự Thật trong Lều Hét

Đường hầm dưới gốc cây Liễu Roi dẫn Harry và Hermione đến một căn nhà cũ kỹ, bụi bặm và đổ nát. Họ nhận ra mình đang ở trong Lều Hét, ngôi nhà bị đồn là có ma ám nhất nước Anh. Trong một căn phòng trên lầu, họ tìm thấy Ron đang nằm trên sàn, chân bị thương nặng. Và đứng đó, trong bóng tối, là Sirius Black, với vẻ mặt hốc hác và đôi mắt điên dại. Harry, bị căm hận và khao khát trả thù lấn át, đã lao vào tấn công Black.

Cuộc đối đầu căng thẳng bị gián đoạn khi Giáo sư Lupin đột ngột xông vào phòng. Harry nghĩ rằng thầy đến để cứu họ, nhưng một điều không thể tin được đã xảy ra. Thay vì tấn công Black, thầy Lupin lại tiến đến và ôm chầm lấy hắn như một người anh em xa cách lâu ngày. Harry và Hermione hoàn toàn choáng váng. Ngay sau đó, Giáo sư Snape cũng xuất hiện, chĩa đũa phép vào Lupin và Black, khuôn mặt ông đầy vẻ đắc thắng và căm ghét.  

Giữa sự hỗn loạn đó, sự thật cuối cùng cũng được phơi bày. Thầy Lupin và Sirius Black, bằng cách tước vũ khí của Snape, đã kể lại toàn bộ câu chuyện. Họ, cùng với James Potter và một người bạn nữa tên là Peter Pettigrew, từng là một nhóm bạn thân không thể tách rời ở Hogwarts. Họ tự gọi mình là nhóm Đạo tặc. Thầy Lupin tiết lộ bí mật đen tối nhất của mình: thầy là một người sói. Mỗi tháng một lần vào đêm trăng tròn, thầy phải biến hình. Để có thể ở bên bạn mình trong những lúc đó, James, Sirius và Peter đã làm một điều phi thường: họ đã tự học để trở thành các Hóa Thú Sư bất hợp pháp, những pháp sư có khả năng biến thành động vật. James biến thành một con hươu đực (biệt danh Gạc Nai), Sirius biến thành một con chó đen (Chân Nhồi Bông), và Peter biến thành một con chuột (Đuôi Trùn).  

Và rồi, cú lật kèo vĩ đại nhất được tiết lộ. Khi nhà Potter cần một Người giữ Bí mật để lẩn trốn Voldemort, mọi người đều nghĩ họ đã chọn Sirius, người bạn thân nhất. Nhưng vào phút chót, họ đã bí mật đổi sang Peter Pettigrew, một kẻ yếu đuối mà không ai ngờ tới, nhằm đánh lừa Voldemort. Nhưng chính Pettigrew mới là kẻ phản bội. Hắn đã bán đứng James và Lily cho Chúa tể Hắc ám. Sau đó, hắn đã đổ tội cho Sirius, dàn dựng cái chết của chính mình bằng cách cắt đứt một ngón tay, gây ra vụ nổ giết chết 12 người Muggle, rồi biến thành chuột và lẩn trốn. Suốt mười hai năm qua, kẻ phản bội đó đã sống dưới lốt Scabbers, con chuột cưng của gia đình Weasley.  

Để chứng minh lời nói của mình, Lupin và Sirius đã chĩa đũa phép vào Scabbers và buộc nó phải hiện nguyên hình. Con chuột co giật, lớn dần lên, và biến thành một người đàn ông thấp lùn, hói đầu, với vẻ mặt hèn hạ và một ngón tay bị thiếu. Peter Pettigrew, kẻ được cho là anh hùng đã chết, đang sống sờ sờ trước mặt họ.

Sự thật đã đảo lộn tất cả. Sirius Black, kẻ bị cả thế giới căm ghét, thực chất là một người hùng vô tội, đã phải chịu đựng 12 năm tù oan vì lòng trung thành với bạn bè. Peter Pettigrew, người được thương tiếc, lại là hiện thân của sự hèn nhát và phản bội tột cùng. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là tìm ra kẻ có tội, mà còn là một bài học sâu sắc về bản chất của lòng dũng cảm và sự hèn hạ, về việc vẻ bề ngoài có thể lừa dối đến mức nào.

Bảng 1: Nhóm Đạo Tặc – Danh Tính và Bí Mật | Biệt danh Đạo tặc | Tên thật | Hình dạng Hóa Thú | Vai trò trong câu chuyện | | :— | :— | :— | :— | | Gạc Nai (Prongs) | James Potter | Hươu đực | Cha của Harry, đã bị sát hại. | | Chân Nhồi Bông (Padfoot) | Sirius Black | Chó đen | Cha đỡ đầu của Harry, bị oan. | | Mơ Mộng Ngớ Ngẩn (Moony) | Remus Lupin | Người sói | Bạn thân của James, giáo viên của Harry. | | Đuôi Trùn (Wormtail) | Peter Pettigrew | Chuột | Kẻ phản bội, đầy tớ của Voldemort. |

Chương 11: Nụ Hôn Giám Ngục và Vòng Xoay Thời Gian

Khi sự thật đã được phơi bày, mọi người quyết định dẫn giải Peter Pettigrew trở về lâu đài để giao cho các Giám ngục, minh oan cho Sirius. Harry, trong một khoảnh khắc của lòng thương hại, đã ngăn cản Sirius và Lupin giết chết Pettigrew, cho rằng cha cậu sẽ không muốn những người bạn thân nhất của ông trở thành kẻ sát nhân. Họ dìu Ron bị thương và trói Pettigrew lại, cùng nhau đi qua đường hầm trở lại sân trường. Harry cảm thấy một niềm hạnh phúc lạ thường. Cậu sẽ không phải trở về nhà Dursley nữa. Cậu sẽ được sống với cha đỡ đầu của mình, Sirius. Lần đầu tiên, cậu có cảm giác về một gia đình thực sự.

Nhưng niềm hy vọng đó nhanh chóng bị dập tắt. Khi họ vừa ra khỏi đường hầm, những đám mây tan ra, để lộ vầng trăng tròn vành vạnh. Lời tiên tri của Trelawney đã ứng nghiệm. Thầy Lupin bắt đầu co giật và biến hình. Trước sự kinh hoàng của mọi người, thầy đã biến thành một con người sói hung dữ, không còn nhận ra bạn bè. Trong lúc hỗn loạn đó, Pettigrew, vẫn đang bị trói cùng với Ron và Lupin, đã nhanh trí biến trở lại thành chuột và tẩu thoát vào màn đêm.

Sirius, trong nỗ lực bảo vệ bọn trẻ, đã biến thành con chó đen khổng lồ để chiến đấu với người sói. Cuộc chiến khiến cả hai bị thương và người sói cuối cùng cũng bỏ chạy vào Rừng Cấm. Sirius, bị thương nặng, lảo đảo đi về phía bờ hồ và ngã gục. Đúng lúc đó, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Hàng trăm Giám ngục, bị thu hút bởi những cảm xúc dữ dội, đang từ từ tiến đến từ mọi phía, bao vây lấy Harry, Hermione và Sirius bất tỉnh.  

Cái lạnh buốt xương xâm chiếm, và Harry lại nghe thấy tiếng hét của cha mẹ mình. Cậu cố gắng tạo ra một Thần Hộ mệnh, nhưng chỉ có một làn khói bạc yếu ớt phụt ra từ đầu đũa phép. Các Giám ngục ngày càng đến gần, sẵn sàng thực hiện “Nụ hôn Giám ngục” – hút đi linh hồn của họ. Khi mọi hy vọng dường như đã tắt, Harry nhìn thấy ở phía bên kia hồ một bóng sáng rực rỡ. Một Thần Hộ mệnh hoàn chỉnh, có hình dạng một con hươu đực lấp lánh, đã xuất hiện và lao về phía các Giám ngục, đuổi chúng bay đi. Trước khi ngất đi, Harry đã tin chắc rằng đó chính là cha mình đã đến cứu cậu.

Harry và Hermione tỉnh dậy trong bệnh thất của trường. Cụ Dumbledore ở đó và báo cho họ một tin khủng khiếp: Sirius đã bị bắt và đang bị giam trên đỉnh một tòa tháp, chờ đợi các Giám ngục đến để thực hiện “Nụ hôn”. Pettigrew đã trốn thoát, và không ai tin vào câu chuyện của bọn trẻ. Dường như mọi thứ đã kết thúc trong bi kịch. Nhưng cụ Dumbledore, với một tia sáng lấp lánh trong mắt, đã nói với Hermione một câu đầy bí ẩn: “Chúng ta cần thêm thời gian… Ba vòng là đủ”. Cụ ám chỉ rằng họ có thể cứu nhiều hơn một mạng người vô tội trong đêm nay.  

Đó là lúc bí mật của Hermione được tiết lộ. Cô đeo trên cổ một chiếc đồng hồ cát nhỏ, một chiếc Xoay Thời Gian (Time-Turner) mà Giáo sư McGonagall đã cho cô mượn để có thể theo học nhiều lớp cùng một lúc. Cụ Dumbledore đã trao cho họ một cơ hội, một công cụ để “viết lại” vài giờ vừa qua. Câu chuyện đã chuyển từ một bi kịch không thể tránh khỏi thành một bài kiểm tra về ý chí và lòng dũng cảm. Số phận không còn được định đoạt bởi lời tiên tri nữa, mà phụ thuộc hoàn toàn vào hành động của hai cô cậu phù thủy trẻ tuổi.

Chương 12: Cú Cứu Hộ và Lời Tạm Biệt

Hermione choàng sợi dây chuyền của chiếc Xoay Thời Gian qua cổ cả hai người. Cô xoay chiếc đồng hồ cát nhỏ ba vòng. Cả bệnh thất mờ đi, và họ cảm thấy mình đang bay ngược lại trong thời gian. Khi mọi thứ rõ ràng trở lại, họ đang đứng trong sảnh vào vắng tanh, và đồng hồ cho thấy thời gian đã lùi lại ba giờ. Nhiệm vụ của họ bây giờ là phải hành động trong bí mật tuyệt đối, không được để bất kỳ ai, đặc biệt là chính bản thân họ trong quá khứ, nhìn thấy.

Họ lẻn ra khỏi lâu đài và nấp trong Rừng Cấm, theo dõi chính mình của quá khứ đang đi đến lều của Hagrid. Họ phải chờ đợi thời điểm thích hợp. Khi các thành viên Ủy ban và đao phủ bước vào lều của Hagrid, Harry và Hermione đã hành động. Họ lén đến chỗ Buckbeak đang bị buộc ở ngoài, cúi chào nó một cách tôn trọng, rồi tháo dây và dắt nó vào sâu trong rừng. Vài giây sau, họ nghe thấy tiếng rìu chém xuống một quả bí ngô và tiếng la hét giận dữ của đao phủ. Họ đã thành công cứu được mạng sống đầu tiên.

Tiếp theo, họ phải chờ đợi để cứu Sirius. Họ nấp ở phía bên kia hồ, chứng kiến lại toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng: Lupin biến thành người sói, Sirius bị thương, và hàng trăm Giám ngục tiến đến bao vây lấy chính họ trong quá khứ và Sirius. Harry đứng đó, chờ đợi. Cậu chờ đợi người cha mà cậu tin rằng đã xuất hiện để cứu mình. Nhưng không có ai đến cả. Những Giám ngục ngày càng đến gần, và Harry của quá khứ đang gục ngã.

Trong khoảnh khắc đó, Harry đã nhận ra một sự thật chấn động: “anh ấy là người đã tạo ra Thần Hộ mệnh”. Không có người cha nào đến cứu cả. Vị cứu tinh mà cậu đang chờ đợi chính là bản thân cậu. Với một sự tự tin và quyết tâm chưa từng có, Harry rút đũa phép ra. Lần này, cậu không nghĩ về một ký ức hạnh phúc nhỏ nhoi. Cậu nghĩ về Sirius, về viễn cảnh được sống cùng cha đỡ đầu, về một gia đình. Cậu hét lên: ”  

Expecto Patronum!“.

Từ đầu đũa phép của cậu, một luồng sáng bạc rực rỡ tuôn ra, lớn dần và hóa thành một con hươu đực khổng lồ, lấp lánh. Đó chính là Thần Hộ mệnh của cậu, và nó mang hình dạng Hóa Thú của cha cậu. Con hươu bạc phi nước đại qua mặt hồ, dùng gạc của mình húc bay hàng trăm Giám ngục, tạo ra một lá chắn ánh sáng bảo vệ Harry, Hermione và Sirius của quá khứ. Đó là khoảnh khắc Harry hoàn toàn làm chủ được nỗi sợ hãi của mình. Cậu không còn là một đứa trẻ cần được bảo vệ nữa; cậu đã trở thành người hùng của chính mình.

Sau khi các Giám ngục đã bị đuổi đi, Harry và Hermione cưỡi Buckbeak bay lên đỉnh tháp nơi Sirius đang bị giam giữ. Họ giải thoát cho ông. Cuộc chia tay diễn ra nhanh chóng nhưng đầy cảm xúc. Sirius, giờ đây là một kẻ đào tẩu, không thể ở lại. Ông hứa sẽ giữ liên lạc với Harry. Trước khi bay đi cùng Buckbeak, ông nói với Harry rằng cậu thực sự là con của cha mình. Harry đã tìm lại được một phần gia đình, dù chỉ là trong chốc lát.  

Họ quay trở lại bệnh thất vừa kịp lúc cụ Dumbledore khóa cửa, hoàn thành vòng lặp thời gian một cách hoàn hảo. Ngày hôm sau, thầy Lupin, vì bí mật người sói của mình đã bị Snape tiết lộ, đã phải từ chức. Trước khi đi, thầy trả lại cho Harry Tấm bản đồ của Đạo tặc. Ít lâu sau, Harry nhận được một lá thư từ Sirius, được gửi qua một con cú nhỏ bé. Trong thư, Sirius trấn an cậu rằng ông đã an toàn và gửi kèm theo một tờ giấy phép đã ký, cho phép Harry đến Hogsmeade vào năm học tới.

Harry đã không chỉ cứu Sirius; cậu đã cứu chính mình theo một cách sâu sắc hơn. Cậu đã ngừng tìm kiếm một vị cứu tinh bên ngoài và nhận ra sức mạnh nằm ở bên trong. Cậu đã kế thừa và làm chủ được di sản của cha mình, không phải bằng cách trở thành bản sao của ông, mà bằng cách tìm thấy sức mạnh của riêng mình. Cậu trở về nhà Dursley vào mùa hè năm đó, không còn là một đứa trẻ mồ côi cô độc, mà là một pháp sư trẻ tuổi, mạnh mẽ, với một niềm hy vọng mới và một mối liên kết gia đình, dù ở rất xa, vẫn luôn dõi theo và bảo vệ cậu.